MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Em Trong TimChương 2

Giam Cầm Em Trong Tim

Chương 2

614 từ · ~4 phút đọc

Ánh nhìn của Phó Kính Thừa dừng lại trên gương mặt Thẩm Nguyệt lâu hơn một nhịp, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một chút dao động. Sự im lặng kéo dài khiến bầu không khí trong sảnh tiệc trở nên căng thẳng đến cực điểm. Những vị khách xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt họ đổ dồn vào cô nhân viên phục vụ vụng về vừa đắc tội với nhân vật quyền lực nhất đêm nay.

Thẩm Nguyệt cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô đứng đó, đôi tay vẫn bưng chiếc khay bạc trống rỗng, đầu gối run rẩy đến mức suýt chút nữa là khuỵu xuống. Cô đã từng tưởng tượng ra hàng ngàn viễn cảnh gặp lại anh, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thảm hại đến mức này. Anh đứng ở trên cao, rực rỡ và xa xăm, còn cô lại lấm lem trong bộ đồng phục rẻ tiền, mang theo mùi rượu vang nồng nặc và sự nghèo túng không thể che giấu.

Phó Kính Thừa hơi nheo mắt, đôi lông mày rậm khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc. Anh không vội vàng nổi giận, cũng không bắt cô đứng dậy. Anh chỉ chậm rãi rút chiếc khăn tay lụa màu trắng từ túi áo ngực, thong thả lau đi những giọt rượu bám trên mu bàn tay mình. Động tác của anh quý phái và ung dung, trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của cô.

Trợ lý của Phó Kính Thừa định tiến lên xử lý, nhưng một cái giơ tay nhẹ của anh đã ngăn lại. Anh bước tới gần thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Thẩm Nguyệt có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen láy kia. Nhưng trong đó không còn bóng dáng cô gái nhỏ mà anh từng nâng niu trên tay, chỉ còn lại một sự khinh miệt sâu hoắm.

Ánh mắt anh lướt từ mái tóc búi vội của cô xuống đôi giày cao gót mòn gót, rồi dừng lại ở thẻ tên nhân viên gắn trên ngực áo. Một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt hiện lên trên môi anh. Anh nhìn cô không phải nhìn một con người, mà như nhìn một món đồ chơi cũ kỹ đã bị vứt bỏ vào xó xỉnh từ lâu, nay vô tình bị quét ra ngoài ánh sáng, đầy bụi bặm và rách nát.

Sáu năm trước, cô rời đi không một lời từ biệt, mang theo toàn bộ sự kiêu ngạo của anh vứt xuống bùn đen. Sáu năm sau, cô trở về để làm một nhân viên rót rượu, thấp hèn đến mức chỉ cần một đầu ngón tay anh cũng có thể nghiền nát. Sự đối lập này khiến lòng tự trọng của Phó Kính Thừa cảm thấy được xoa dịu bằng một sự căm hận ngọt ngào.

Anh buông tay, chiếc khăn lụa đã thấm vết bẩn màu đỏ rụng xuống sàn nhà, rơi ngay cạnh chân Thẩm Nguyệt. Anh không nói với cô một lời nào, thậm chí không ban cho cô một lời trách mắng. Anh xoay người, thản nhiên tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở với vị đối tác bên cạnh như thể sự xuất hiện của cô chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm. Sự phớt lờ ấy còn đau đớn hơn cả vạn lời sỉ nhục, nó dội thẳng vào lòng Thẩm Nguyệt một sự thật phũ phàng rằng: tiếng "Anh" mà cô từng gọi một cách thân thuộc, giờ đây đã trở thành một đại dương ngăn cách không bao giờ có thể lấp đầy.