MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Em Trong TimChương 3

Giam Cầm Em Trong Tim

Chương 3

637 từ · ~4 phút đọc

Bóng lưng lãnh đạm của Phó Kính Thừa khuất dần sau cánh cửa lớn của sảnh tiệc, để lại Thẩm Nguyệt đứng lặng giữa những tiếng xì xào châm chọc. Cô cúi xuống, run rẩy nhặt chiếc khăn lụa vấy bẩn mà anh vừa vứt bỏ. Cảm giác mềm mại của chất vải cao cấp chạm vào đầu ngón tay thô ráp khiến lồng ngực cô thắt lại, kéo theo một mảng ký ức loang lổ của mười năm về trước ùa về như một cơn lũ quét.

Năm đó Thẩm Nguyệt mười lăm tuổi, vừa được nhà họ Phó đón về từ cô nhi viện theo di nguyện của ông nội Phó. Cô như một con nhím nhỏ lạc lõng giữa tòa biệt thự lộng lẫy, đi đâu cũng cúi đầu, sợ hãi hơi thở của chính mình sẽ làm vẩn đục không gian sang trọng ấy. Tại trường trung học quý tộc, thân phận "đứa trẻ mồ côi ăn bám" khiến cô trở thành mục tiêu của những trò đùa ác ý.

Đỉnh điểm là một buổi chiều sau giờ học, một nhóm học sinh nam đã chặn đường cô ở phía sau sân bóng. Chúng giật lấy cặp sách của cô, trút sạch đồ đạc ra đất rồi dùng những từ ngữ bẩn thỉu nhất để lăng mạ nguồn gốc của cô. Chúng cười nhạo rằng cô là loại cỏ dại không cha không mẹ, được nhà họ Phó mang về chỉ để làm kẻ hầu người hạ cho Phó Kính Thừa. Thẩm Nguyệt khi đó chỉ biết ôm lấy đôi vai gầy, cắn chặt môi đến bật máu để không bật khóc trước mặt những kẻ bắt nạt.

Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo từ xa lao tới như một cơn lốc. Phó Kính Thừa, chàng thiếu niên mười bảy tuổi vốn luôn giữ vẻ ngoài thanh lịch, điềm tĩnh, lần đầu tiên phát điên trước mặt cô. Anh không nói một lời, vung nắm đấm trực diện vào kẻ đang cầm chiếc cặp của Thẩm Nguyệt. Cuộc ẩu đả diễn ra chớp nhoáng nhưng vô cùng khốc liệt. Phó Kính Thừa chấp cả ba người, mặc cho khóe môi bị rách và áo sơ mi trắng nhuốm bụi bẩn, anh vẫn điên cuồng lao vào như một con thú dữ bị chạm đến vảy ngược.

Khi đám nam sinh kia sợ hãi bỏ chạy, Phó Kính Thừa mới quay lại nhìn cô. Anh không mắng cô yếu đuối, cũng không hỏi tại sao cô không phản kháng. Anh chỉ dùng bàn tay còn dính máu, vụng về lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má cô, giọng nói khàn đặc vì giận dữ nhưng chứa đựng sự bảo bọc tuyệt đối rằng từ nay về sau, ai chạm vào một sợi tóc của cô chính là tuyên chiến với anh. Anh đã dùng sự kiêu ngạo của một thiếu gia nhà họ Phó để che chắn cho cô khỏi mọi sự nhục mạ của thế gian, biến cô thành người duy nhất có quyền đứng dưới cái bóng của anh mà sống một đời bình yên.

Tiếng ly tách va chạm trong thực tại kéo Thẩm Nguyệt ra khỏi dòng hồi ức cay đắng. Mười năm trước, anh đánh nhau để bảo vệ danh dự cho cô. Mười năm sau, chính anh lại là người dùng ánh mắt khinh khi nhất để dẫm nát lòng tự trọng còn sót lại của cô. Sự bảo bọc sáu năm trước đã biến mất, chỉ còn lại thực tế nghiệt ngã rằng cô đã mất đi ánh trăng duy nhất của đời mình. Thẩm Nguyệt siết chặt chiếc khăn lụa trong tay, nhận ra rằng tiếng "Anh" năm nào giờ đã trở thành một vết sẹo cũ, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ làm tim rỉ máu.