Hạnh phúc của những ngày hè năm ấy trôi qua nhanh chóng như bóng chim tăm cá, nhường chỗ cho những cơn gió lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của tòa biệt thự họ Phó. Khi tin đồn về tình cảm đặc biệt của Phó Kính Thừa dành cho đứa con nuôi mồ côi lan đến tai bà Phó, cuộc sống của Thẩm Nguyệt lập tức bị đẩy vào một quỹ đạo hoàn toàn khác. Những lời hỏi han dịu dàng của những người làm trong nhà biến mất, thay vào đó là những cái nhìn dò xét, khinh khi và sự im lặng đáng sợ mỗi khi cô đi ngang qua hành lang.
Nhà họ Phó bắt đầu thiết lập một hệ thống quy tắc hà khắc dành riêng cho Thẩm Nguyệt với danh nghĩa rèn luyện lễ nghi để không làm xấu mặt gia tộc. Cô không còn được tự do chạy nhảy ngoài vườn hồng hay ngồi vẽ tranh bên cửa sổ nữa. Mỗi ngày của cô bị lấp đầy bởi những lớp học nghi thức kéo dài từ sáng sớm đến tối mịt, nơi cô phải học cách đi đứng, nói cười sao cho thật chuẩn mực và xa cách. Bà Phó thường xuyên xuất hiện trong các buổi học đó, dùng ánh mắt sắc lẹm và những lời lẽ bóng gió về sự khác biệt đẳng cấp để nhắc nhở cô rằng, dù có được khoác lên mình nhung lụa, cốt cách của một kẻ mồ côi vẫn là thứ không bao giờ gột rửa được.
Chiếc lồng kính lộng lẫy này không chỉ giam giữ thân xác mà còn bóp nghẹt cả tâm hồn Thẩm Nguyệt. Cô bị cấm tham gia các bữa tiệc gia đình, nơi Phó Kính Thừa buộc phải xuất hiện bên cạnh những tiểu thư danh giá khác. Mỗi khi anh trở về nhà và muốn tìm gặp cô, bà Phó luôn có hàng ngàn lý do để ngăn cản, hoặc cố tình sắp xếp để anh nhìn thấy Thẩm Nguyệt đang cúi đầu cam chịu trong những hình phạt lễ nghi khắc nghiệt. Cô nhìn thấy sự bất lực và phẫn nộ trong mắt anh, nhưng cô cũng hiểu rằng, sự phản kháng của anh lúc này chỉ khiến cuộc sống của cô trong "chiếc lồng" này thêm phần khó khăn.
Đêm đêm, Thẩm Nguyệt chỉ có thể nhìn qua khung cửa sổ có song sắt hoa văn tinh xảo, ngắm nhìn ánh trăng đơn độc trên bầu trời. Những lời hứa về một tương lai tươi đẹp dưới gốc ngô đồng bắt đầu trở nên xa vời và mờ mịt. Cô nhận ra rằng tình yêu của Phó Kính Thừa càng nồng nhiệt, thì sự ngột ngạt mà gia tộc này trút xuống đầu cô càng tàn khốc. Cô giống như một món đồ chơi quý giá mà anh cố công gìn giữ, nhưng lại bị chính sự hào nhoáng của nhà họ Phó làm cho sứt mẻ, hao mòn từng ngày trong sự cô độc đến tận cùng.