Không gian văn phòng rộng lớn tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhích đi từng nhịp nặng nề. Thẩm Nguyệt đứng đó, dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn trần, cảm thấy mình giống như một phạm nhân đang chờ đợi bản án hơn là một ứng viên xin việc. Phó Kính Thừa không vội vàng. Anh cầm bản vẽ phác thảo công trình tâm huyết của cô lên, lật qua từng trang với vẻ mặt hờ hững, rồi đột ngột buông tay để tập hồ sơ rơi tự do xuống mặt bàn phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Anh nhìn thẳng vào cô, giọng nói trầm thấp mang theo sự áp chế tuyệt đối rằng năng lực của cô so với yêu cầu của Tư Thừa chẳng khác nào một trò đùa. Anh bắt đầu đặt ra những câu hỏi chuyên môn lắt léo, xoáy sâu vào những lỗ hổng kiến thức mà một người mới về nước như cô khó lòng đáp ứng ngay lập tức. Mỗi khi cô ngập ngừng định giải thích, anh lại dùng những lời lẽ sắc mỏng như dao cạo để cắt ngang, mỉa mai sự tự tin hão huyền của cô khi dám nộp đơn vào đây.
Sự sỉ nhục không dừng lại ở công việc. Phó Kính Thừa đứng dậy, thong thả đi vòng qua bàn làm việc, dừng lại ngay sát phía sau cô. Hơi thở nóng hổi của anh lướt qua vành tai cô nhưng lời nói ra lại lạnh thấu xương rằng loại người sẵn sàng vứt bỏ ân tình để chạy theo danh lợi như cô thì làm sao có thể tạo ra được những kiến trúc có linh hồn. Cô đứng sững, đôi vai gầy run lên bần bật, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt để ngăn bản thân không ngã quỵ.
Trong cơn uất nghẹn, Thẩm Nguyệt vô thức ngước nhìn anh, đôi mắt đã phủ một tầng sương mờ đục. Cô nhìn thấy hình bóng của người thiếu niên năm ấy trong đôi mắt ấy, người từng thức trắng đêm để cùng cô vẽ bài tập, người từng dịu dàng gọi tên cô giữa những cơn mơ. Một tiếng "Anh" đã nằm sẵn nơi đầu lưỡi, chứa đựng tất cả sự hối lỗi, giải thích và cả nỗi nhớ nhung kìm nén suốt sáu năm qua.
Thế nhưng, khi chạm vào ánh mắt tàn nhẫn và xa lạ của người đàn ông trước mặt, tiếng gọi ấy bỗng chốc nghẹn đắng lại. Môi cô run rẩy kịch liệt nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Giữa họ giờ đây không còn là khoảng cách của sáu năm xa cách, mà là một vực thẳm của hận thù và quyền lực. Phó Kính Thừa nhìn thấy sự yếu đuối của cô, anh cúi sát xuống, thanh âm chỉ đủ hai người nghe thấy nhưng lại tàn độc vô cùng rằng ở đây không có anh trai của cô, chỉ có người chủ sẽ định đoạt số phận của cô mà thôi. Thẩm Nguyệt cúi gập đầu, chấp nhận để sự kiêu hãnh cuối cùng bị anh giẫm nát dưới chân.