Phó Kính Thừa nhìn sự sụp đổ trong ánh mắt Thẩm Nguyệt, lòng anh không hề thấy khoái cảm của người thắng cuộc mà chỉ có một luồng khí lạnh lẽo, héo hắt dâng lên. Anh trở về ghế ngồi, thong thả ký tên vào một bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, rồi ném nó về phía cô. Tờ giấy mỏng manh trượt trên mặt bàn đá cẩm thạch, dừng lại ngay trước tầm mắt đang mờ đi vì nước mắt của Thẩm Nguyệt.
Thay vì vị trí kiến trúc sư thực tập mà cô hằng mong ước, tiêu đề trên bản hợp đồng lại ghi rõ ba chữ: Trợ lý riêng. Phó Kính Thừa đan mười ngón tay vào nhau, giọng điệu thản nhiên như đang ban phát một ân huệ rằng vị trí kiến trúc sư ở Tư Thừa không dành cho kẻ có lý lịch hoen ố vì sự phản bội, nhưng anh có thể cho cô một con đường sống để trả nợ.
Thẩm Nguyệt nhìn vào những điều khoản ngặt nghèo trong bản hợp đồng. Cô không phải là trợ lý chuyên môn, mà là một kẻ tùy tùng đúng nghĩa. Cô phải có mặt bất cứ khi nào anh cần, lo liệu từ những việc nhỏ nhặt nhất như chuẩn bị cà phê, giặt là đến việc tháp tùng anh trong những buổi tiệc tối kéo dài đến tận đêm khuya. Thời hạn hợp đồng không được ghi rõ, chỉ có một dòng chữ lạnh lùng rằng cô phải làm việc cho đến khi anh cảm thấy sự nợ nần đã được xóa bỏ.
Sự sỉ nhục ấy quá lớn, khiến lòng tự trọng của Thẩm Nguyệt trỗi dậy mạnh mẽ. Cô định đẩy bản hợp đồng lại phía anh, nhưng Phó Kính Thừa đã nhanh hơn. Anh chậm rãi lấy ra một tấm ảnh cũ, góc ảnh đã hơi sờn, trong ảnh là một mái ấm tình thương mà cô từng nương tựa ở nước ngoài. Anh nói bằng tông giọng không chút cảm xúc rằng anh biết cô đang nợ một khoản tiền lớn cho quỹ hỗ trợ tại đó, và chỉ cần anh một cái gật đầu, nơi đó sẽ biến mất khỏi bản đồ trong một đêm.
Mọi sự phản kháng trong Thẩm Nguyệt tan biến như bong bóng xà phòng. Cô nhận ra mình không còn là cô gái mười chín tuổi có thể dựa vào sự bảo bọc của anh để kiêu ngạo với cả thế giới. Giờ đây, anh chính là thế giới của cô, nhưng là một thế giới tăm tối và đầy rẫy những cạm bẫy. Cô cầm cây bút trên bàn, bàn tay run rẩy đến mức nét chữ ký trở nên méo mó, nguệch ngoạc.
Phó Kính Thừa nhìn cái tên Thẩm Nguyệt nằm gọn dưới chân mình trên mặt giấy, khóe môi anh hiện lên một nụ cười lạnh lẽo. Anh đứng dậy, cài lại chiếc cúc áo vest, đi ngang qua cô rồi dừng lại, cố tình dùng đôi giày da đắt tiền dẫm lên vạt áo sơ mi trắng của cô khi cô đang cúi người nhặt bản hợp đồng. Anh nói rằng từ ngày mai, cô hãy học cách làm một con chó ngoan, đừng bao giờ để anh thấy bộ dạng thanh cao giả tạo đó nữa. Thẩm Nguyệt nhắm chặt mắt, nuốt ngược những tiếng nấc vào trong, hiểu rằng những ngày tháng địa ngục của mình chính thức bắt đầu từ giây phút này.