Những ngày làm trợ lý cho Phó Kính Thừa đối với Thẩm Nguyệt chẳng khác nào một cuộc hành hình chậm rãi. Anh vắt kiệt sức lực của cô bằng những xấp tài liệu chất cao như núi, những yêu cầu oái oăm về loại cà phê phải được pha ở nhiệt độ chính xác 85 độ C, hay những chuyến công tác đột xuất vào lúc nửa đêm. Nhưng tất cả những mệt mỏi về thể xác đó vẫn không thể so sánh được với sự giày vò về tâm hồn mà cô phải chịu đựng trong một buổi dạ tiệc từ thiện của giới thượng lưu.
Đêm đó, Thẩm Nguyệt không còn là nhân viên phục vụ rượu, cô đứng trong bóng tối sau cánh gà của sân khấu lớn với tư cách trợ lý, tay cầm áo khoác và túi hồ sơ của Phó Kính Thừa. Từ vị trí này, cô có thể quan sát rõ mồn một sảnh chính rực rỡ, nơi Phó Kính Thừa đang trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Nhưng tối nay, bên cạnh anh không còn là những gã đối tác sặc mùi tiền bạc, mà là một bóng hồng tuyệt sắc.
Đó là Lâm Giai Tuệ, thiên kim tiểu thư của tập đoàn địa ốc Lâm Thị, người được báo chí ca tụng là "thanh mai trúc mã" và là hôn thê hoàn hảo nhất dành cho Phó Kính Thừa. Cô ta mặc bộ váy dạ hội màu xanh nhạt đính kim cương, nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai, bàn tay nhỏ nhắn khẽ lồng vào khuỷu tay của anh một cách tự nhiên. Hình ảnh ấy đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở, và cũng đủ để khiến trái tim Thẩm Nguyệt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Phó Kính Thừa không hề đẩy cô ta ra. Ngược lại, anh còn cúi đầu lắng nghe cô ta nói, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng khi nhìn Thẩm Nguyệt giờ đây lại hiện lên một vẻ thong thả, thậm chí là dung túng. Anh thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, một nụ cười mà sáu năm qua Thẩm Nguyệt chỉ thấy trong những giấc mơ đau đớn nhất của mình. Anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc xõa bên tai cho Lâm Giai Tuệ, hành động dịu dàng ấy giống hệt như cách anh đã từng làm với cô dưới tàng cây ngô đồng năm họ mười lăm tuổi.
Thẩm Nguyệt đứng sau bức màn nhung, đôi tay siết chặt lấy chiếc áo khoác của anh đến mức vải áo nhăn nhúm. Một cơn chua chát dâng lên tận cổ họng, khiến cô thấy khó thở. Cô muốn lao ra, muốn hỏi anh rằng tất cả những dịu dàng đó có bao giờ là thật, hay anh chỉ đang cố tình diễn cho cô xem? Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Cô lấy tư cách gì để ghen? Tư cách của một kẻ phản bội đã vứt bỏ anh khi anh cần cô nhất? Hay tư cách của một trợ lý hèn mọn đang nợ anh cả một đời người?
Lâm Giai Tuệ vô tình nhìn về phía cánh gà, ánh mắt chạm phải Thẩm Nguyệt. Cô tiểu thư ấy chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, một cái nhìn đầy vẻ thương hại và bao dung của người chiến thắng dành cho kẻ bại trận. Thẩm Nguyệt vội vã lùi lại vào sâu trong bóng tối, tự nhắc nhở bản thân rằng ánh trăng của sáu năm trước đã lặn từ lâu, và người đàn ông rực rỡ ngoài kia giờ đây đã thuộc về một thế giới mà cô vĩnh viễn không bao giờ có thể bước chân vào nữa.