MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Em Trong TimChương 8

Giam Cầm Em Trong Tim

Chương 8

637 từ · ~4 phút đọc

Bữa tiệc kết thúc khi đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Thẩm Nguyệt hộ tống Phó Kính Thừa trở về căn hộ riêng của anh trong sự im lặng đến đáng sợ. Suốt dọc đường đi, mùi rượu vang lẫn với mùi nước hoa xa xỉ của Lâm Giai Tuệ ám trên người anh cứ vương vấn trong không gian chật hẹp của xe, khiến lồng ngực cô càng thêm thắt lại. Anh tựa đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền, nhưng đôi lông mày nhíu chặt lại cho thấy tâm trạng anh đang cực kỳ tồi tệ.

Khi cửa căn hộ vừa đóng lại, Thẩm Nguyệt định đặt túi xách của anh lên kệ rồi rời đi như thường lệ. Thế nhưng, ngay khi cô vừa xoay người, một lực cánh tay mạnh mẽ đã túm lấy cổ tay cô, thô bạo lôi ngược trở lại. Theo một tiếng "rầm" khô khốc, Thẩm Nguyệt bị ép chặt vào bức tường đá lạnh lẽo ngay lối vào. Phó Kính Thừa áp sát cơ thể cao lớn của mình lên người cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu nóng hổi phả thẳng vào gương mặt tái nhợt của Thẩm Nguyệt.

Dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, đôi mắt Phó Kính Thừa đỏ ngầu, không còn vẻ thản nhiên hay khinh miệt của thường ngày mà chỉ còn là một nỗi đau đớn điên cuồng bị dồn nén đến mức biến dạng. Anh dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự đổ nát trong đáy mắt mình. Anh không còn gọi cô là trợ lý Thẩm, giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự uất ức của một đứa trẻ bị bỏ rơi sáu năm trước.

Phó Kính Thừa gầm nhẹ, từng chữ thốt ra như được nhai nát giữa kẽ răng rằng tại sao năm đó cô lại đi. Anh hỏi cô có biết sáu năm qua anh đã sống như thế nào không, khi mà mỗi ngóc ngách trong căn nhà này, mỗi hơi thở anh hít vào đều có hình bóng của kẻ đã tàn nhẫn đâm anh một nhát từ phía sau. Đôi bàn tay anh run rẩy, sự tàn bạo ban đầu dần chuyển thành một nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Anh gặng hỏi cô rằng sáu năm qua ở xứ người, ăn những món ngon, ngắm những cảnh đẹp, cô có từng dù chỉ một giây phút nào cảm thấy hối hận vì đã vứt bỏ anh như vứt một món đồ chơi hết giá trị hay không.

Thẩm Nguyệt nhìn người đàn ông đang mất kiểm soát trước mặt, trái tim cô đau đớn như bị ngàn mũi kim châm. Cô rất muốn hét lên rằng mình chưa bao giờ ngừng hối hận, rằng mỗi ngày ở nước ngoài cô đều sống trong địa ngục của sự nhớ nhung và dằn vặt. Thế nhưng, hình ảnh anh dịu dàng bên cạnh Lâm Giai Tuệ lúc tối lại hiện lên, nhắc nhở cô về sự thật nghiệt ngã rằng cô không có quyền được hối hận.

Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống, thấm vào những ngón tay đang bóp chặt cằm mình của anh. Thẩm Nguyệt cắn chặt môi đến ứa máu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy để thốt ra lời nói dối tuyệt tình nhất rằng vì cô muốn có tiền, muốn có tương lai, và anh lúc đó chỉ là gánh nặng cản đường cô mà thôi. Câu nói ấy như một mồi lửa đốt cháy chút hy vọng cuối cùng của Phó Kính Thừa, anh cười lớn một cách cay đắng rồi đột ngột buông cô ra, để mặc cô ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo trong bóng tối bao trùm.