MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc MộngChương 1

Giam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc Mộng

Chương 1

758 từ · ~4 phút đọc

Khách sạn Grand Continental đêm nay rực rỡ ánh đèn. Những chiếc xe sang nối đuôi nhau đổ lại trước sảnh đỏ, nơi hội tụ của những gương mặt quyền lực nhất giới thượng lưu.

Tô Diệp bước xuống từ chiếc Porsche màu đỏ rượu chói mắt. Cô diện một chiếc đầm lụa đen ôm sát, xẻ sâu ở lưng, khoe trọn đường cong mềm mại và làn da trắng như sứ. Sau ba năm du học tại Pháp, "đứa con ngỗ ngược" của nhà họ Tô đã trở về, xinh đẹp hơn, sắc sảo hơn và vẫn giữ nguyên vẻ bất cần đời.

"Diệp à, lát nữa gặp anh ta, con nhớ giữ ý tứ một chút." – Mẹ cô thì thầm bên tai.

Tô Diệp chỉ nhếch môi, nụ cười mang theo chút mỉa mai: "Mẹ yên tâm, con với 'Ánh trăng sáng' nhà họ Lục vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng."

Nhưng thực tế luôn trái ngược với mong muốn. Ngay khi cô vừa bước chân vào sảnh chính, không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Đám đông tự động dạt sang hai bên, nhường chỗ cho một người đàn ông đang chậm rãi bước xuống cầu thang trải thảm nhung.

Lục Cẩn Ngôn.

Vẫn là vẻ đạo mạo, bộ vest ba mảnh (3-piece suit) phẳng phiu không một nếp gấp, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ và cặp kính gọng vàng che giấu đôi mắt thâm trầm. Anh ta hoàn hảo đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Trong mắt mọi người, anh là biểu tượng của sự thành đạt và lễ độ. Nhưng trong mắt Tô Diệp, đó chỉ là một lớp mặt nạ giả tạo của một kẻ nghiện kiểm soát.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

Tô Diệp không tránh né, cô hếch cằm, ánh nhìn đầy vẻ thách thức và chán ghét công khai. Cô muốn cho anh thấy rằng ba năm qua không hề làm cô thay đổi, cô vẫn là "cái gai" mà anh không bao giờ nhổ được.

Lục Cẩn Ngôn dừng bước trước mặt cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lành lạnh tỏa ra từ người anh – mùi hương mà cô từng ghét cay ghét đắng vì nó luôn gợi nhắc đến sự kỷ luật và những bài giáo huấn của anh.

Anh nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, dừng lại thật lâu ở khoảng lưng trần mênh mông phía sau. Đôi mắt sau lớp kính hơi híp lại, một tia sáng chiếm hữu xẹt qua rất nhanh, biến mất trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra.

"Ba năm không gặp, gu ăn mặc của tiểu thư nhà họ Tô vẫn... tiết kiệm vải như vậy." – Giọng anh trầm thấp, từ tốn, nhưng lại mang theo áp lực nặng nề.

"Ít nhất thì tôi cũng không đóng bộ như một ông già bảo thủ giữa buổi tiệc trẻ trung này, Lục tổng." – Tô Diệp đáp trả ngay lập tức, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt.

Mọi người xung quanh nín thở. Ai cũng biết cặp thanh mai trúc mã này ghét nhau từ bé. Cuộc đối đầu của họ luôn là tâm điểm của những bữa tiệc: một bên là sự tự do nổi loạn, một bên là quy tắc chuẩn mực.

Cẩn Ngôn không giận, anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi giày hai người chạm nhau. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi lướt qua mang tai cô, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

"Diệp Diệp, em nghĩ trốn ra nước ngoài ba năm là có thể thoát khỏi sự quản thúc của tôi sao? Chào mừng em về nhà... vào lại lồng giam của mình."

Tô Diệp rùng mình. Không phải vì sợ, mà vì sự chiếm hữu nồng đậm trong lời nói của anh khiến nhịp tim cô lỡ một nhịp. Cô đẩy anh ra, xoay người cầm lấy ly champagne từ khay của phục vụ, để lại cho anh một cái nhìn sắc lạnh.

"Để xem lần này, ai mới là người vào lồng."

Dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, cuộc chơi bắt đầu. Ánh mắt Lục Cẩn Ngôn vẫn dán chặt vào bóng lưng của cô gái đang tự tin sải bước, đôi tay anh khẽ siết chặt ly rượu. Anh đã đợi ba năm để "con chim nhỏ" này tự bay về, lần này, anh sẽ không để cô có cơ hội cất cánh thêm một lần nào nữa.