MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc MộngChương 2

Giam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc Mộng

Chương 2

839 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc từ thiện chính thức bước vào giai đoạn kịch tính nhất với màn đấu giá những món cổ vật và trang sức quý hiếm. Tô Diệp ngồi ở hàng ghế đầu, đôi chân thon dài vắt chéo, bàn tay xoay nhẹ chiếc thẻ đấu giá số 09. Cô chẳng mấy mặn mà với những món đồ trưng bày nãy giờ, mục tiêu duy nhất của cô đêm nay là sợi dây chuyền "Giọt Lệ Đại Dương" – một tuyệt tác bằng kim cương xanh mà mẹ cô đã hụt mất trong một cuộc đấu giá tại Pháp nhiều năm trước. Cô muốn dành tặng nó cho bà như một món quà tạ lỗi vì sự ngang ngạnh của mình suốt ba năm qua.

Phía sau lưng cô, cách một lối đi nhỏ, Lục Cẩn Ngôn ngồi tĩnh lặng như một pho tượng. Anh không trò chuyện với ai, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm dưới gọng kính vàng thi thoảng lại lướt qua bờ vai mảnh khảnh của cô gái phía trước. Sự hiện diện của anh như một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.

Khi sợi dây chuyền được mang ra, ánh đèn sân khấu hội tụ vào viên kim cương xanh lấp lánh, cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Người quản trò dõng dạc tuyên bố mức giá khởi điểm là năm triệu đô la.

Tô Diệp không chút do dự giơ thẻ. Sáu triệu.

Một vài vị đại gia trong phòng cũng bắt đầu tham gia, mức giá nhanh chóng được đẩy lên tám triệu. Tô Diệp nhíu mày, cô tiếp tục nâng lên mười triệu. Đây là con số không hề nhỏ, khiến những người khác bắt đầu chùn bước. Cô khẽ mỉm cười, vẻ đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt sắc sảo. Cô tin chắc rằng món đồ này đã nằm gọn trong tay mình.

Mười triệu đô la lần thứ nhất.

Mười triệu đô la lần thứ hai.

Đúng lúc người quản trò định gõ búa kết thúc, một giọng nói trầm thấp, thản nhiên vang lên từ phía sau lưng cô.

Mười lăm triệu.

Cả khán phòng nín thở. Tô Diệp cứng đờ người, cô không cần quay đầu cũng biết chủ nhân của giọng nói đó là ai. Sự điềm tĩnh và dứt khoát trong tông giọng ấy chỉ có thể là Lục Cẩn Ngôn. Anh ta không tăng giá theo kiểu nhỏ giọt, mà trực tiếp dùng một con số áp đảo để dập tắt mọi ý định phản kháng.

Tô Diệp nghiến răng, cô xoay phắt lại, trừng mắt nhìn người đàn ông đang thong dong tựa lưng vào ghế. Anh không nhìn sợi dây chuyền, anh đang nhìn cô. Ánh mắt đó không có chút gì gọi là đấu tranh tài chính, nó giống như một kẻ đi săn đang nhìn con mồi sập bẫy.

Mười sáu triệu. Cô giơ thẻ, giọng nói đã mang theo vài phần run rẩy vì giận dữ.

Hai mươi triệu. Lục Cẩn Ngôn đáp lại ngay lập tức, không một giây chần chừ.

Con số này đã vượt xa giá trị thực tế của sợi dây chuyền. Đám đông bắt đầu xì xào, họ nhận ra đây không còn là một cuộc đấu giá bình thường, mà là màn so găng cá nhân giữa hai nhà Tô - Lục. Tô Diệp siết chặt chiếc thẻ trong tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cô biết mình không thể tiếp tục, ngân sách mà bố cấp cho cô có giới hạn, và anh biết rõ điều đó hơn ai hết.

Hai mươi triệu đô la lần thứ ba. Búa đập xuống.

Sợi dây chuyền thuộc về Lục tổng. Người quản trò hào hứng chúc mừng trong tiếng vỗ tay của quan khách, nhưng đối với Tô Diệp, đó là một cái tát vào lòng tự trọng. Cô đứng bật dậy, không thèm giữ thể diện mà tiến thẳng về phía Lục Cẩn Ngôn.

Anh định làm cái quái gì vậy? Anh biết rõ tôi cần nó mà. Cô hạ thấp giọng, rít qua kẽ răng.

Lục Cẩn Ngôn chậm rãi đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh bao trùm lấy cô, mùi gỗ đàn hương lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác của cô. Anh hơi cúi đầu, bàn tay to lớn vươn ra, ngón trỏ khẽ chạm vào sợi dây quai váy mảnh mai trên vai cô, một hành động đầy tính chiếm hữu và thân mật quá mức khiến cô run rẩy.

Tôi đã nói rồi, Diệp Diệp. Ở trong lồng của tôi, em không cần phải tự mình giành giật bất cứ thứ gì. Muốn nó sao? Ngày mai đến văn phòng của tôi lấy.

Anh mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự đắc thắng tuyệt đối, rồi lướt qua cô bước về phía sảnh nhận đồ, để lại Tô Diệp đứng chôn chân giữa đám đông với trái tim đập liên hồi vì phẫn nộ và một cảm giác bất an kỳ lạ đang nhen nhóm.