Sáng hôm sau, không khí tại dinh thự nhà họ Tô trầm mặc đến lạ thường. Tô Diệp vừa bước xuống cầu thang đã thấy cha mình, ông Tô, đang ngồi đối diện với ông Lục – cha của Lục Cẩn Ngôn. Hai người đàn ông quyền lực nhất nhì thành phố đang thong thả thưởng trà, nhưng trên bàn lại là một tập hồ sơ dự án dày cộp mang tên "Khu phức hợp Cảng Xanh".
Tô Diệp định quay người rời đi để tránh mặt thì giọng nói trầm ấm của ông Tô vang lên, ngăn bước chân cô lại. Ông bảo rằng sau ba năm bôn ba ở nước ngoài, đã đến lúc cô phải chịu trách nhiệm với sản nghiệp gia đình. Và dự án Cảng Xanh lần này chính là bước đệm đầu tiên, một sự hợp tác chiến lược giữa hai tập đoàn Tô - Lục mà không ai có quyền từ chối.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn mở ra, Lục Cẩn Ngôn bước vào với dáng vẻ cao ngạo thường thấy. Anh diện bộ âu phục màu xám tro, cử chỉ lịch thiệp chào hỏi người lớn rồi tự nhiên ngồi xuống vị trí ngay cạnh Tô Diệp. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa quấn quýt lấy cô, nhắc nhở về thất bại ê chề trong buổi đấu giá tối qua.
Ông Lục nhìn hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, mỉm cười đầy ẩn ý khi tuyên bố rằng Lục Cẩn Ngôn sẽ là người trực tiếp điều hành dự án này, và Tô Diệp sẽ giữ vai trò giám đốc sáng tạo, dưới quyền quản lý của anh. Ngay lập tức, Tô Diệp phản kháng, cô cho rằng mình không thể làm việc dưới trướng một kẻ bảo thủ và độc đoán như anh. Cô nhìn thẳng vào mắt cha mình, hy vọng tìm thấy sự thỏa hiệp, nhưng ông chỉ im lặng nhấp trà, ngầm khẳng định đây là quyết định không thể thay đổi.
Lục Cẩn Ngôn nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên nghiêng người về phía cô. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt giấy như đang đếm từng nhịp tim rối loạn của cô. Anh nói với giọng điệu vô cùng bình thản rằng đây không chỉ là việc kinh doanh, mà còn là tâm huyết của hai gia đình, nếu cô cảm thấy không đủ năng lực để theo kịp nhịp độ của anh thì có thể rút lui sớm, nhưng cái giá phải trả sẽ là sự tín nhiệm của hội đồng quản trị.
Lời khích tướng của anh đánh trúng vào lòng kiêu hãnh của Tô Diệp. Cô biết anh đang dùng áp lực của người lớn và sự nghiệp để buộc cô vào một quỹ đạo mà anh đã vạch sẵn. Sự giao thoa giữa hai gia tộc lúc này không đơn thuần là ký kết một hợp đồng, mà là một sợi dây thừng vô hình đang thắt chặt lại, kéo cô về phía anh.
Trước khi ra về, Lục Cẩn Ngôn dừng lại bên cạnh cô, anh lấy từ túi áo ra một hộp nhung nhỏ, chính là sợi dây chuyền Giọt Lệ Đại Dương. Anh không đưa cho cô ngay mà lướt qua tai cô thì thầm rằng sáng mai chín giờ đúng, anh chờ cô tại văn phòng, nếu đến muộn một phút, món đồ này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Tô Diệp đứng lặng trong phòng khách, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa căm ghét vừa bị thu hút mãnh liệt bởi sự chiếm hữu tuyệt đối mà anh đang giăng ra.