Đúng chín giờ sáng, Tô Diệp đẩy cánh cửa đôi bằng gỗ gụ nặng nề của văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Cô không gõ cửa, cũng chẳng cần thư ký dẫn đường, cứ thế hiên ngang bước vào với đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng khô khốc. Hôm nay cô chọn một bộ váy blazer màu trắng ngắn trên gối, thắt lưng bản to tôn lên vòng eo thon gọn, mái tóc xoăn nhẹ xõa tự do trên vai, đối lập hoàn toàn với không gian làm việc tối giản và đầy tính kỷ luật của Lục Cẩn Ngôn.
Lục Cẩn Ngôn đang ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu nghiêng lên sườn mặt góc cạnh. Anh không ngẩng đầu, tay vẫn lướt nhanh trên mặt hồ sơ, thanh âm trầm thấp vang lên đều đặn rằng cô đã đến muộn đúng ba mươi giây. Tô Diệp không chút nao núng, cô tiến lại gần, đặt chiếc túi xách đắt tiền ngay lên mặt bàn của anh, che khuất tầm mắt người đàn ông rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô nhếch môi bảo rằng ba mươi giây đó là thời gian cô dùng để cân nhắc xem liệu có nên lãng phí cả buổi sáng với một kẻ khô khan như anh hay không.
Ánh mắt Lục Cẩn Ngôn lúc này mới rời khỏi tập văn kiện, anh tháo kính, đặt lên bàn rồi nhìn thẳng vào cô. Sự điềm tĩnh của anh giống như mặt hồ sâu không đáy, chẳng chút gợn sóng trước thái độ ngông cuồng của cô gái đối diện. Anh đẩy một bản kế hoạch chi tiết về phía cô, yêu cầu cô trình bày ý tưởng sáng tạo cho phân khu trung tâm của dự án Cảng Xanh trong vòng mười phút. Tô Diệp không thèm nhìn bản kế hoạch, cô vươn tay lấy chiếc bút máy bằng vàng của anh, xoay nhẹ trên những ngón tay thuôn dài rồi vạch một đường thẳng dài lên trang giấy trắng tinh khôi.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy khiêu khích, bảo rằng ý tưởng của cô là phá bỏ toàn bộ những quy tắc cũ kỹ mà anh đang tôn thờ, cô muốn biến nơi này thành một thiên đường rực rỡ và phóng túng, giống như cách cô đang sống. Cô cố tình rướn người về phía trước, khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy rõ hình phản chiếu của mình trong đôi mắt long lanh của cô. Cô muốn nhìn thấy sự tức giận, sự mất kiểm soát của người đàn ông luôn được ca tụng là không có kẽ hở này.
Tuy nhiên, Lục Cẩn Ngôn vẫn không hề biến sắc. Anh chậm rãi thu lại chiếc bút từ tay cô, ngón tay anh vô tình hay cố ý lướt nhẹ qua lòng bàn tay cô, mang theo một luồng điện tê dại khiến Tô Diệp khẽ rùng mình. Anh thong thả nói rằng phá bỏ thì dễ, nhưng kiến tạo lại trong sự hỗn loạn của cô mới là thử thách. Anh không phủ nhận ý tưởng của cô, thậm chí còn khen nó có chút thú vị, nhưng anh lại nhấn mạnh rằng nếu cô không đưa ra được những con số chứng minh tính khả thi, thì mọi sự nổi loạn của cô chỉ là trò chơi của một đứa trẻ chưa lớn.
Sự điềm tĩnh của anh như một bức tường thép, chặn đứng mọi đòn tấn công của Tô Diệp. Anh đứng dậy, thu hẹp khoảng cách bằng cách chống hai tay xuống mặt bàn, giam cô giữa vòng tay mình. Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh lùng mà trở nên sâu thẳm, đầy tính chiếm hữu, anh thì thầm rằng cô có thể khiêu khích anh tùy thích, nhưng công việc là công việc, nếu cô không hoàn thành tốt, anh sẽ có cách "dạy bảo" riêng. Tô Diệp nghiến răng, cảm giác vừa phẫn nộ vừa bị áp chế khiến lồng ngực cô phập phồng, nhưng cô hiểu rõ một điều: trong ván cờ này, anh luôn là người nắm giữ quân tiên phong.