Không khí trong văn phòng trở nên đặc quánh khi Lục Cẩn Ngôn duy trì tư thế áp sát, ánh mắt anh không rời khỏi đôi môi đang mím chặt của Tô Diệp. Sự im lặng kéo dài khiến tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường trở nên rõ mòn mọt. Tô Diệp đột ngột đẩy ghế đứng lên, nỗ lực thoát khỏi vòng vây của anh, cô đi vòng quanh căn phòng một lượt rồi dừng lại trước tủ rượu vang thượng hạng ở góc tường. Cô cầm lấy một chai vang đỏ, xoay nhẹ nhãn chai rồi quay lại nhìn anh với một nụ cười đầy tính toán.
Cô thách thức rằng nếu anh đã tự tin vào bản thân mình như vậy, tại sao không cùng cô chơi một trò chơi lớn hơn cả một dự án kinh doanh đơn thuần. Tô Diệp đề nghị thiết lập một bản giao ước cá nhân đi kèm với dự án Cảng Xanh. Nếu trong vòng sáu tháng, doanh số bán ra của khu phức hợp do cô thiết kế không đạt mục tiêu hoặc bị hội đồng quản trị bác bỏ, cô sẽ hoàn toàn rút lui khỏi giới kinh doanh, quay về làm một tiểu thư khuê các theo đúng ý nguyện của anh. Ngược lại, nếu cô thành công rực rỡ, anh phải trả lại cho cô sự tự do tuyệt đối và không được phép can thiệp vào bất kỳ quyết định cá nhân nào của cô nữa.
Lục Cẩn Ngôn thong thả cài lại khuy áo vest, bước lại gần phía cô. Anh nhếch môi, bảo rằng điều kiện của cô vẫn còn quá nhẹ nhàng. Anh đề xuất bổ sung một điều khoản tối thượng: kẻ thua cuộc trong cuộc đấu trí này phải nghe lời người thắng cuộc vô điều kiện trong vòng một năm, bất kể đó là yêu cầu gì. Ánh mắt anh lúc này tối sầm lại, mang theo một sự chiếm hữu không hề che giấu, như thể anh đã nhìn thấy trước cảnh cô phải phục tùng mọi mệnh lệnh của mình.
Tô Diệp hơi khựng lại, bản năng mách bảo cô đây là một cái bẫy vô cùng nguy hiểm. Nghe lời vô điều kiện là một khái niệm quá mơ hồ và đầy tính rủi ro, nhất là đối với một người thâm trầm như Lục Cẩn Ngôn. Nhưng sự kiêu ngạo đã lấn át lý trí, cô không cho phép mình tỏ ra yếu thế trước mặt anh. Cô vươn tay ra, đề nghị một cái bắt tay để xác nhận thỏa thuận. Tuy nhiên, thay vì bắt tay, Lục Cẩn Ngôn lại nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình khiến cô đâm sầm vào lồng ngực vững chãi của anh.
Anh cúi đầu, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai cô, nhắc nhở rằng anh không bao giờ ký kết bằng lời nói suông. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc bút ký tên, đặt vào tay cô và ép cô phải ký vào một bản thảo điều khoản bổ sung mà dường như anh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Tô Diệp run rẩy ký tên mình dưới sự giám sát của anh, cảm giác như mình vừa bán linh hồn cho ác quỷ. Khi nét mực cuối cùng khô lại, Lục Cẩn Ngôn mới buông tay ra, vẻ mặt anh trở lại sự điềm tĩnh thường ngày nhưng trong thâm tâm, anh biết con mồi nhỏ của mình đã chính thức bước vào vòng tròn mà anh đã dày công giăng sẵn suốt bao năm qua.
Cuộc chơi chính thức bắt đầu, và cái giá của sự thua cuộc lúc này đã không còn chỉ nằm ở tiền bạc hay địa vị. Tô Diệp cầm lấy túi xách, rời khỏi văn phòng với một tâm trạng hỗn loạn, trong khi phía sau lưng, Lục Cẩn Ngôn đứng bên cửa sổ, nhìn bóng xe cô khuất dần với một nụ cười đầy ẩn ý về những kế hoạch tiếp theo nhằm "dạy bảo" cô gái ngang ngạnh này.