Sau khi bản hợp đồng cá cược được ký kết, Tô Diệp cứ ngỡ mình sẽ có một khoảng thời gian yên ổn để tập trung vào bản vẽ, nhưng cô đã lầm. Ngay sáng hôm sau, khi vừa mở cửa bước ra khỏi căn hộ riêng, cô đã sững sờ khi thấy hai người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ cao lớn và gương mặt lạnh lùng như tiền đứng túc trực ngay hành lang. Không cần đợi cô lên tiếng hỏi, một trong hai người đã cúi đầu cung kính, tự giới thiệu họ là nhân viên an ninh từ Lục thị, được Tổng giám đốc trực tiếp chỉ định để giám sát tiến độ công việc và đảm bảo an toàn cho cô mọi lúc mọi nơi.
Tô Diệp tức giận đến mức mặt đỏ bừng, cô ngay lập tức gọi điện cho Lục Cẩn Ngôn nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nói trầm thấp đầy vẻ thản nhiên. Anh giải thích rằng vì cô đang nắm giữ những bí mật thương mại cốt lõi của dự án Cảng Xanh, nên việc giám sát là điều khoản bảo mật bắt buộc. Tuy nhiên, cả hai đều hiểu rõ đây chỉ là một cái cớ hoa mỹ để anh thực hiện quyền kiểm soát tuyệt đối lên cuộc sống của cô. Anh muốn biết mỗi giờ cô gặp ai, đi đâu và làm gì, không để cô có bất kỳ kẽ hở nào để thoát khỏi tầm mắt mình.
Suốt cả ngày hôm đó, Tô Diệp như phát điên khi đi đâu cũng có "hai cái đuôi" bám theo. Ngay cả khi cô vào quán cà phê gặp gỡ những người bạn cũ, họ cũng đứng cách đó không xa, khiến bầu không khí trở nên gượng gạo và đầy áp lực. Mọi hành động nhỏ của cô, từ việc gọi một ly cocktail mạnh đến việc cười nói với một người bạn khác phái, đều được báo cáo chi tiết về văn phòng của Lục Cẩn Ngôn theo thời gian thực. Sự tự do mà cô hằng khao khát dường như đã bị anh bóp nghẹt dưới danh nghĩa bảo vệ và công việc.
Đến tận tối muộn, khi cô trở về nhà và định đóng cửa lại, hai người đàn ông kia vẫn đứng im lìm như những bức tượng trước cửa căn hộ. Tô Diệp nhận ra rằng Lục Cẩn Ngôn không chỉ muốn thắng cuộc cá cược, mà anh đang từng bước thu hẹp ranh giới cá nhân của cô, ép cô phải làm quen với sự hiện diện của anh trong mọi ngóc ngách đời thường. Anh không dùng bạo lực hay quyền uy thô bạo, mà dùng sự quan tâm dày đặc đến mức nghẹt thở để khiến cô phải tự mình tìm đến anh mà thỏa hiệp.
Đứng sau cánh cửa, Tô Diệp nhìn qua màn hình camera an ninh, thấy bóng dáng hai vệ sĩ vẫn kiên định bảo vệ lối vào. Cô ném chiếc túi xách lên sofa, lòng tràn đầy sự phẫn nộ nhưng cũng len lỏi một cảm giác kỳ lạ. Lục Cẩn Ngôn đang chơi một trò chơi tâm lý cực kỳ cao tay, anh biến mình thành một kẻ thống trị vô hình, khiến cô dù ở trong nhà mình cũng cảm thấy như đang nằm trong lòng bàn tay anh. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô biết mình phải tìm cách phản công thay vì chỉ đứng yên chịu trận.