MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc MộngChương 7

Giam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc Mộng

Chương 7

624 từ · ~4 phút đọc

Để phản kháng lại sự giám sát nghẹt thở của Lục Cẩn Ngôn, Tô Diệp quyết định trực tiếp đến tìm anh tại căn penthouse riêng vào lúc tối muộn. Cô muốn dùng sự đối đầu trực diện để yêu cầu anh rút lại nhóm vệ sĩ, nhưng khi cánh cửa tự động mở ra, không gian bên trong lại khiến cô sững lại. Khác với vẻ cứng nhắc của văn phòng, nhà của Lục Cẩn Ngôn là sự kết hợp giữa bóng tối và những ánh đèn âm tường màu vàng ấm, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng vừa mang tính chiếm hữu cá nhân cực cao.

Lục Cẩn Ngôn không ở trong phòng khách, anh đang đứng sau quầy bar bằng đá cẩm thạch đen, tay thong thả lắc ly rượu với những viên đá va vào thành thủy tinh lách cách. Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi đen đã tháo hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Sự điềm tĩnh của anh trong bộ dạng đời thường này còn có sức sát thương hơn cả khi anh mặc âu phục. Anh không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô, chỉ nhẹ nhàng đẩy một ly rượu về phía ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống.

Tô Diệp bước đến, cơn giận dữ ban đầu bỗng chốc bị sự tĩnh lặng của căn phòng làm cho xao nhãng. Cô không ngồi mà đứng đối diện anh qua mặt bàn quầy bar, lớn tiếng chất vấn về việc anh đã đi quá giới hạn trong việc giám sát đời tư của cô. Lục Cẩn Ngôn vẫn giữ thái độ thản nhiên, anh bảo rằng nếu cô không muốn thấy vệ sĩ thì có một cách đơn giản hơn là hãy ở cạnh anh, vì không nơi nào an toàn bằng sự bảo hộ trực tiếp của anh. Sự tự tin đến mức ngạo mạn đó khiến Tô Diệp tức giận, cô rướn người qua quầy bar, định giật lấy ly rượu trên tay anh để trút giận.

Đúng lúc đó, bàn tay Lục Cẩn Ngôn bất ngờ đưa ra, nhưng thay vì giữ ly rượu, anh lại nắm chặt lấy cổ tay cô. Cú kéo nhẹ nhưng dứt khoát khiến Tô Diệp mất đà, cơ thể cô đổ về phía trước, ngực chạm sát vào mép bàn đá lạnh lẽo trong khi mặt chỉ cách mặt anh vài phân. Trong khoảnh khắc ấy, không khí như bị rút cạn. Hơi thở của cô rối loạn, hòa lẫn với mùi hương đàn hương và vị nồng của rượu vang tỏa ra từ người anh. Ánh mắt Lục Cẩn Ngôn trầm xuống, không còn là sự đối đầu của một đối tác kinh doanh mà là sự khao khát của một người đàn ông đối với người phụ nữ mình đã chờ đợi quá lâu.

Sự va chạm vô tình này kéo theo một luồng điện chạy dọc sống lưng Tô Diệp. Bàn tay anh không buông cổ tay cô ra mà từ từ trượt xuống, đan chặt lấy những ngón tay cô, ép cô phải cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay mình. Anh thì thầm rằng cô càng nổi loạn thì anh càng muốn giam cầm cô chặt hơn. Khoảng cách mong manh và sự đụng chạm xác thịt đầu tiên sau ba năm khiến trái tim Tô Diệp đập loạn nhịp, sự căm ghét thường ngày bỗng chốc bị che lấp bởi một xúc cảm nguyên thủy hơn. Cô nhận ra rằng, trong cuộc đấu trí này, anh không chỉ muốn thắng dự án, mà anh muốn thắng trọn vẹn con người cô.