Để đáp trả sự áp chế của Lục Cẩn Ngôn tại quầy bar đêm hôm đó, Tô Diệp quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo hơn. Cô biết rằng đối với một người đàn ông có tính chiếm hữu cao như anh, việc thấy món đồ mình đã "đánh dấu" bị kẻ khác dòm ngó sẽ là sự sỉ nhục lớn nhất. Thông qua sự môi giới của một người bạn, cô nhanh chóng sắp xếp một buổi xem mắt tại nhà hàng xoay sang trọng bậc nhất thành phố, nơi mà cô chắc chắn rằng hệ thống tai mắt của Lục Cẩn Ngôn sẽ báo cáo về anh chỉ sau vài phút.
Đối tượng xem mắt là một thiếu gia nhà giàu mới nổi, vẻ ngoài bảnh bao và luôn miệng khoe khoang về những dự án bất động sản của gia đình. Tô Diệp diện một chiếc váy lụa màu đỏ rực rỡ, trang điểm lộng lẫy và cố tình tỏ ra vô cùng thân thiết, thỉnh thoảng lại nở nụ cười duyên dáng rồi chủ động nghiêng người về phía người đàn ông kia. Cô muốn chứng minh cho Lục Cẩn Ngôn thấy rằng, dù anh có giăng bao nhiêu lớp lưới giám sát, cô vẫn có thể tự do tìm kiếm một chỗ dựa khác nếu cô muốn.
Tuy nhiên, màn kịch của cô chỉ duy trì được chưa đầy ba mươi phút. Cánh cửa nhà hàng mở ra, và một luồng không khí lạnh lẽo lập tức tràn vào. Lục Cẩn Ngôn bước tới, không có vệ sĩ đi kèm, nhưng khí thế áp đảo tỏa ra từ dáng vẻ cao lớn và gương mặt lạnh băng của anh đủ khiến những người xung quanh phải tự động né tránh. Anh không hề vội vàng, từng bước chân nện xuống sàn nhà đều đặn như nhịp đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Anh tiến thẳng đến bàn của Tô Diệp, thản nhiên kéo chiếc ghế trống bên cạnh cô rồi ngồi xuống như thể đây là vị trí vốn dĩ thuộc về mình.
Người thiếu gia đối diện ngơ ngác định lên tiếng chất vấn, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lẹm của Lục Cẩn Ngôn phía sau lớp kính gọng vàng, lời nói bỗng chẹt lại nơi cổ họng. Lục Cẩn Ngôn không nhìn đối thủ, anh chỉ thong thả lấy khăn ăn lau nhẹ đầu ngón tay, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, bảo rằng anh không biết nhà họ Vương lại có sở thích chen chân vào việc riêng của nhà họ Lục. Chỉ một câu nói đơn giản, anh đã khéo léo khẳng định chủ quyền, biến cuộc xem mắt của Tô Diệp thành một sự "hiểu lầm" giữa những người trong gia đình.
Thiếu gia kia tái mặt, vội vàng lắp bắp vài câu xin lỗi rồi tìm cớ rời đi trong tư thế chạy trốn, bỏ lại bàn tiệc dở dang. Tô Diệp tức giận đến mức run người, cô đập tay xuống bàn, hỏi anh lấy tư cách gì mà đuổi khách của cô. Lục Cẩn Ngôn lúc này mới quay sang nhìn cô, bàn tay anh dưới gầm bàn bất ngờ nắm chặt lấy đùi cô, lực đạo mạnh mẽ đến mức khiến cô không thể cử động. Anh cúi sát vào tai cô, hơi thở mang theo sự trừng phạt lạnh lùng, thì thầm rằng nếu cô còn muốn dùng những kẻ tầm thường này để thử thách lòng kiên nhẫn của anh, thì anh không ngại để cả thành phố này biết cô là người phụ nữ duy nhất mà Lục Cẩn Ngôn đã định đoạt.
Sự áp chế tuyệt đối này khiến Tô Diệp nhận ra mình đã đánh giá thấp mức độ điên cuồng ẩn giấu sau vẻ ngoài đạo mạo của anh. Anh không chỉ đuổi khéo đối tượng, mà anh đang trực tiếp tuyên chiến với mọi sự lựa chọn khác của cô, buộc cô phải đối mặt với thực tại rằng dù có đi đâu, cô cũng chỉ có thể quay về trong tầm tay anh.