Sau khi đối tượng xem mắt tháo chạy, Lục Cẩn Ngôn không cho Tô Diệp bất kỳ cơ hội nào để phản kháng hay tự mình lái xe về. Anh nắm lấy cổ tay cô, dùng lực đạo không thể chối từ để kéo cô ra khỏi nhà hàng, mặc kệ những ánh nhìn tò mò của quan khách xung quanh. Tô Diệp vùng vẫy trong vô vọng, gót giày cao gót nện lộp cộp trên nền đá, nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé chẳng thấm vào đâu so với sự cứng rắn như gọng kìm của người đàn ông đang trong cơn thịnh nộ ngầm.
Vừa bước ra khỏi sảnh khách sạn, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, xối xả và lạnh lẽo. Lục Cẩn Ngôn không dừng lại, anh đẩy cô vào hàng ghế sau chiếc Rolls-Royce đang chờ sẵn, rồi chính mình cũng ngồi vào, đóng sầm cửa lại, ngăn cách toàn bộ thế giới bên ngoài. Không gian trong xe hẹp đến mức cô có thể nghe thấy tiếng hơi thở dồn dập của anh hòa cùng tiếng mưa đập dữ dội vào cửa kính. Tô Diệp không chịu ngồi yên, cô cố gắng mở cửa xe để lao ra ngoài nhưng tiếng "cạch" của chốt khóa trung tâm vang lên như một bản án giam cầm.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự của cô, Tô Diệp lập tức đẩy cửa lao ra ngoài mưa. Cô không muốn ở trong không gian chật hẹp đó với anh thêm một giây nào nữa. Nhưng Lục Cẩn Ngôn đã nhanh hơn, anh đuổi kịp cô ngay dưới làn mưa xối xả, bàn tay xoay người cô lại, ép cô vào cánh cửa sắt lạnh ngắt. Nước mưa làm ướt sũng chiếc váy lụa mỏng manh, khiến nó dính chặt vào cơ thể cô, lộ ra những đường cong run rẩy vì lạnh và giận dữ.
Tô Diệp gào lên trong tiếng mưa, hỏi anh rằng anh lấy quyền gì để can thiệp vào cuộc sống của cô, rằng sự bảo hộ của anh chỉ là một thứ xiềng xích ghê tởm. Cô dùng nắm tay đấm vào lồng ngực anh, trút bỏ tất cả nỗi uất ức tích tụ suốt ba năm qua. Lục Cẩn Ngôn không né tránh, anh đứng yên chịu đựng những cú đấm yếu ớt của cô, đôi mắt sau làn nước mưa không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà rực lên một ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng.
Anh bất ngờ giữ chặt hai tay cô phía trên đầu, áp sát cơ thể nóng rực của mình vào làn da lạnh toát của cô. Lục Cẩn Ngôn gằn giọng, bảo rằng cô có thể ghét anh, có thể hận anh, nhưng tuyệt đối không được dùng bản thân mình để làm trò tiêu khiển cho kẻ khác. Anh thừa nhận mình ích kỷ, thừa nhận mình độc đoán, nhưng sự độc đoán đó bắt nguồn từ việc anh không thể chịu đựng nổi việc nhìn thấy bất kỳ ai chạm vào cô. Cuộc tranh cãi nảy lửa dưới màn mưa trắng xóa dần biến thành một cuộc đối đầu của những xúc cảm nguyên thủy nhất, nơi những lớp mặt nạ xã giao hoàn toàn bị gột rửa.
Ánh mắt của họ khóa chặt vào nhau giữa cơn giông bão. Tô Diệp thở dốc, sự phẫn nộ trong cô dần bị thay thế bằng một cảm giác tê dại khi thấy sự yếu lòng hiếm hoi trong đôi mắt của người đàn ông vốn dĩ luôn kiểm soát được mọi thứ. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa sự chán ghét và khao khát mỏng manh đến mức chỉ cần một hơi thở nhẹ cũng có thể làm nó tan biến.