MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc MộngChương 10

Giam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc Mộng

Chương 10

547 từ · ~3 phút đọc

Hậu quả của cuộc tranh cãi dưới màn mưa đêm qua ập đến ngay lập tức vào sáng hôm sau. Tô Diệp tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu và cổ họng bỏng rát. Cơn sốt cao khiến tầm nhìn của cô nhòe đi, cả cơ thể rã rời không chút sức lực. Cô cố gắng vươn tay định lấy điện thoại trên bàn cạnh giường, nhưng một bàn tay to lớn, mát lạnh đã kịp thời đặt lên trán cô, ngăn mọi cử động lại.

Tô Diệp nheo mắt nhìn, bóng dáng cao lớn của Lục Cẩn Ngôn hiện ra mờ ảo trong ánh sáng mờ nhạt của căn phòng. Anh đã thay bộ đồ ướt sũng đêm qua bằng một chiếc áo len mỏng màu xám, trông hiền hòa hơn nhưng ánh mắt vẫn mang theo vẻ nghiêm nghị không thể chối từ. Không đợi cô lên tiếng chất vấn tại sao anh có mật mã vào nhà, anh đã thản nhiên thông báo rằng bác sĩ tư nhân đã đến và xác nhận cô bị cảm lạnh nặng, yêu cầu cô phải nằm yên trên giường.

Tiếng động lạch cạch dưới bếp vang lên đều đặn sau đó. Tô Diệp mệt mỏi thiếp đi một lúc, đến khi tỉnh lại lần nữa thì mùi thơm dịu nhẹ của gạo mới và lá tía tô đã lan tỏa khắp phòng ngủ. Lục Cẩn Ngôn bưng một bát cháo nóng hổi bước vào, anh thong thả đặt khay lên đùi cô, rồi tự nhiên múc từng muỗng, thổi nhẹ cho bớt nóng trước khi đưa tới gần môi cô. Cô định từ chối theo bản năng, nhưng ánh mắt kiên định của anh như muốn nói rằng nếu cô không tự ăn, anh sẽ có cách "cưỡng chế" khác.

Trong không gian yên tĩnh, Tô Diệp chậm rãi nuốt từng thìa cháo. Vị ngọt thanh của thịt băm và sự ấm áp của bát cháo khiến lồng ngực cô dịu đi rất nhiều. Cô nhìn đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với việc ký kết những hợp đồng hàng tỷ đô la, giờ đây lại đang tỉ mỉ gọt từng miếng lê cho cô, trong lòng bỗng dâng lên một xúc cảm khó tả. Sự quan tâm này không ồn ào, không mang tính phô trương, nó lẳng lặng và thấm sâu giống như cách anh vẫn luôn bao vây cuộc sống của cô suốt nhiều năm qua.

Khi đã ăn xong, Lục Cẩn Ngôn giúp cô nằm xuống, đắp lại chăn cẩn thận. Anh ngồi bên cạnh giường, lật mở tập hồ sơ dự án Cảng Xanh nhưng thực chất đôi mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt đang đỏ ửng vì sốt của cô. Trước khi cô chìm vào giấc ngủ do tác dụng của thuốc, cô nghe thấy tiếng anh thở dài thật khẽ và một nụ hôn nhẹ nhàng tựa lông hồng đặt lên mái tóc cô, kèm theo lời thì thầm rằng anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu lạnh thêm một lần nào nữa. Sự sủng ái độc đoán ấy khiến Tô Diệp không còn sức để phản kháng, cô cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ, cảm nhận hơi ấm của anh vẫn luôn hiện hữu ngay bên cạnh.