Cơn sốt vừa dứt, Tô Diệp cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhưng sự tò mò trong lòng lại bắt đầu trỗi dậy. Trong khi Lục Cẩn Ngôn đang có cuộc họp khẩn cấp dưới phòng khách, cô vô tình nhìn thấy chiếc máy tính bảng của anh bị bỏ quên trên kệ sách trong phòng ngủ của mình. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô cầm nó lên. Cô vốn biết mật mã của anh từ mười năm trước, một dãy số mà cô từng cho là vô nghĩa, nhưng khi thử nhập vào, màn hình lập tức mở ra.
Cô không tìm thấy những con số khô khan hay biểu đồ chứng khoán, thay vào đó là một thư mục được mã hóa kỹ lưỡng mang tên "T". Khi mở ra, hơi thở của Tô Diệp gần như ngưng trệ. Bên trong là hàng nghìn tấm ảnh và các bản báo cáo chi tiết theo từng mốc thời gian. Có những bức ảnh cô đang ngồi vẽ trong sân trường tại Pháp, có những tấm ảnh cô đang đứng chờ tàu điện ngầm dưới tuyết rơi, thậm chí là danh sách những buổi triển lãm mà cô từng tham gia trong suốt ba năm du học.
Kinh khủng hơn, mỗi một bước tiến trong sự nghiệp của cô, mỗi một giải thưởng nhỏ mà cô đạt được tại nước ngoài, đều có một bản ghi chú đi kèm do chính tay anh viết. Hóa ra, những hợp đồng thiết kế "từ trên trời rơi xuống" giúp cô tạo dựng tên tuổi ở Paris, những buổi triển lãm tưởng chừng là do may mắn được lựa chọn, đều có bóng dáng quyền lực của Lục thị âm thầm đứng sau hỗ trợ. Anh không chỉ giám sát cô, anh còn đang bí mật trải thảm cho từng bước chân cô đi, đảm bảo rằng cô sẽ rực rỡ nhất nhưng cũng nằm trong vòng kiểm soát an toàn tuyệt đối của anh.
Tô Diệp bàng hoàng nhận ra rằng ba năm qua cô không hề tự do như mình tưởng. Cô cứ ngỡ mình đã thoát khỏi anh, nhưng thực tế, cô chỉ là một con diều được thả bay cao trên bầu trời, còn sợi dây vẫn luôn nằm chắc trong lòng bàn tay Lục Cẩn Ngôn. Anh nhìn thấu mọi nỗi buồn khi cô xa nhà, biết rõ những lần cô thức trắng đêm vì cạn ý tưởng, và anh đã âm thầm điều phối mọi thứ để cô không bao giờ vấp ngã. Sự thật này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng cô một sự rung động đáng sợ về một tình yêu chiếm hữu đến cực đoan.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ hành lang. Lục Cẩn Ngôn bước vào phòng, ánh mắt anh ngay lập tức đóng đinh vào chiếc máy tính bảng trên tay cô. Anh không hề hoảng loạn hay cố gắng giải thích, chỉ lẳng lặng đóng cửa lại, khóa trái. Anh tiến lại gần, lấy lại chiếc máy bảng từ đôi tay đang run rẩy của cô rồi đặt sang một bên. Lục Cẩn Ngôn nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình, thản nhiên thừa nhận rằng anh chưa bao giờ để cô rời khỏi tầm mắt, vì đối với anh, việc để cô tự do một mình ngoài kia là rủi ro mà anh không bao giờ chấp nhận được.
Sự thừa nhận của anh khiến không gian trong phòng trở nên nghẹt thở. Tô Diệp nhận ra mình đang đối mặt với một người đàn ông đã dành cả thanh xuân chỉ để quan sát và giăng bẫy mình. Cô muốn đẩy anh ra, muốn hét lên vì sự độc đoán này, nhưng khí thế áp đảo của anh lại khiến cô chỉ có thể đứng im, chấp nhận sự thật rằng cô đã sớm thuộc về anh từ rất lâu trước khi cuộc cá cược này bắt đầu.