Sau khi bí mật về sự giám sát suốt ba năm bị phơi bày, không khí giữa hai người bao trùm một sự căng thẳng đầy ám ảnh. Để xoa dịu cũng như chính thức ra mắt dự án Cảng Xanh, một buổi dạ tiệc khiêu vũ cổ điển được tổ chức tại dinh thự nhà họ Lục. Tô Diệp xuất hiện trong chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire xẻ tà cao vút, lấp lánh như mặt biển về đêm. Cô cố tình giữ khoảng cách, giao tiếp với các đối tác khác bằng vẻ lịch thiệp xa cách, nhưng cô luôn cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang thiêu cháy mình từ phía xa.
Khi bản nhạc Waltz du dương vang lên, Lục Cẩn Ngôn không đợi cô đồng ý, anh bước qua đám đông và thực hiện một động tác mời khiêu vũ đầy uy quyền. Anh nắm lấy bàn tay cô, kéo cô vào giữa sàn nhảy. Ngay khi nhịp nhạc bắt đầu, bàn tay to lớn của anh đặt lên eo cô, không phải là sự tiếp xúc nhẹ nhàng theo xã giao mà là một cú siết mạnh bạo, kéo sát cơ thể cô vào lồng ngực mình. Tô Diệp khẽ thở dốc, cảm nhận được lớp vải mỏng manh của chiếc đầm không thể ngăn nổi hơi nóng phả ra từ cơ thể anh.
Trong ánh sáng lung linh của những chùm đèn pha lê, họ di chuyển theo nhịp điệu hoàn hảo. Nhưng sự hoàn hảo đó chỉ là lớp vỏ bọc cho cuộc đấu trí dưới chân sàn nhảy. Tô Diệp ngước nhìn anh bằng ánh mắt đầy châm chọc, hỏi rằng liệu anh có định cài máy nghe lén lên cả chiếc váy này của cô không. Lục Cẩn Ngôn không đáp lại bằng lời, anh xoay cô một vòng rồi bất ngờ kéo ngược lại, cánh tay anh siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô hơn bao giờ hết, khiến cô hoàn toàn dính sát vào người anh. Lực đạo ấy vừa đủ để cô cảm thấy chút đau đớn nhưng cũng đầy mê hoặc, như một lời khẳng định thầm lặng về quyền sở hữu.
Ánh mắt Lục Cẩn Ngôn lúc này tối sầm lại, anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô. Anh thì thầm rằng tối nay cô quá xinh đẹp, và anh bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã tổ chức buổi tiệc này để những người đàn ông khác có cơ hội nhìn thấy cô. Sự chiếm hữu của anh không còn giấu diếm sau những bản báo cáo khô khan nữa mà lộ rõ qua từng cử động, từng cái siết tay. Anh dẫn dắt cô qua những bước nhảy phức tạp, biến cô thành tâm điểm nhưng cũng đồng thời giam cầm cô trong vòng tay vững chãi của mình, không để bất kỳ ai có thể chen vào giữa họ.
Khi bản nhạc kết thúc, Lục Cẩn Ngôn vẫn không buông tay khỏi eo cô. Anh đứng giữa sảnh tiệc, mặc kệ những ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn ghen tị xung quanh, cúi đầu nhìn cô gái đang hơi thở hổn hển trong lòng mình. Sự chiếm hữu lộ liễu ấy khiến Tô Diệp nhận ra rằng, dù cô có cố gắng nổi loạn đến đâu, thì trong mỗi bước nhảy của cuộc đời mình, anh luôn là người định đoạt nhịp điệu.