Sự xuất hiện của Tô Diệp trong dự án Cảng Xanh không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Tại buổi thuyết trình phương án thiết kế trước hội đồng quản trị, một kiến trúc sư tên Trịnh Nam – kẻ vốn có hiềm khích với nhà họ Tô và cũng là đối thủ cạnh tranh trực tiếp – đã không ngần ngại công khai mỉa mai cô. Hắn dùng những lời lẽ khiếm nhã để hạ thấp năng lực của Tô Diệp, cho rằng cô có được vị trí này chỉ nhờ vào cái danh tiểu thư và sự nâng đỡ của gia đình, thậm chí còn bóng gió về mối quan hệ mờ ám giữa cô và Lục Cẩn Ngôn.
Tô Diệp đứng trên bục, bàn tay siết chặt tập tài liệu, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt đã ánh lên sự giận dữ. Cô chưa kịp lên tiếng phản pháo thì một luồng áp lực lạnh lẽo từ phía đầu bàn họp đột ngột tỏa ra. Lục Cẩn Ngôn, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, chậm rãi đặt chiếc bút máy xuống mặt bàn. Tiếng động nhỏ thôi nhưng đủ khiến cả phòng họp rơi vào im lặng tuyệt đối. Anh không nhìn Tô Diệp, mà hướng ánh mắt sắc lạnh như dao về phía Trịnh Nam.
Với giọng nói thản nhiên đến đáng sợ, Lục Cẩn Ngôn bắt đầu liệt kê một loạt các sai phạm trong những công trình trước đây của Trịnh Nam, từ việc khai khống nguyên vật liệu đến những kẽ hở pháp lý mà hắn hòng che đậy. Từng câu từng chữ của anh đều như một đòn giáng chí mạng, bóc trần sự mục nát đằng sau vẻ ngoài đạo mạo của gã đối thủ. Anh không cần dùng đến một lời chửi bới, chỉ bằng những dữ liệu chính xác và uy lực của kẻ đứng đầu, anh đã hoàn toàn dồn Trịnh Nam vào chân tường.
Chưa dừng lại ở đó, Lục Cẩn Ngôn quay sang trợ lý, ra lệnh ngay tại chỗ về việc chấm dứt mọi hợp đồng của Lục thị với công ty của Trịnh Nam, đồng thời đưa tên hắn vào danh sách đen của ngành kiến trúc thành phố. Mọi việc diễn ra nhanh gọn, dứt khoát đến mức người ta còn chưa kịp hoàn hồn thì sự nghiệp của Trịnh Nam đã chính thức bị khai tử. Gã đàn ông vừa rồi còn huênh hoang, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, lầm lũi rời khỏi phòng họp trong sự bẽ bàng.
Lục Cẩn Ngôn lúc này mới đứng dậy, anh đi vòng qua bàn họp, dừng lại ngay bên cạnh Tô Diệp. Trước mặt toàn bộ cổ đông và ban quản trị, anh thản nhiên đưa tay chỉnh lại lọn tóc mai cho cô, một hành động đầy vẻ sủng ái và bảo hộ lộ liễu. Anh tuyên bố với mọi người rằng Tô Diệp là người của anh, và bất kỳ sự xúc phạm nào dành cho cô cũng đồng nghĩa với việc tuyên chiến với chính anh. Khí thế áp đảo đó không chỉ dập tắt mọi lời xì xào mà còn khẳng định một sự thật: anh có thể dung túng cho cô nổi loạn, nhưng tuyệt đối không cho phép kẻ khác được động vào cô dù chỉ là một sợi tóc.
Tô Diệp đứng lặng đi, nhìn người đàn ông vừa dùng quyền lực để bảo vệ mình một cách tàn nhẫn nhưng cũng đầy lãng mạn. Sự chiếm hữu của anh lúc này mang đến cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ, khiến cô nhận ra rằng dưới sự bảo hộ của Lục Cẩn Ngôn, cả thế giới này dường như đều phải cúi đầu trước cô.