MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc MộngChương 14

Giam Cầm Trái Tim: Mười Năm Một Giấc Mộng

Chương 14

632 từ · ~4 phút đọc

Hành động "xử lý" Trịnh Nam của Lục Cẩn Ngôn không khiến Tô Diệp cảm thấy nhẹ lòng, ngược lại, nó khơi dậy trong cô sự tự tôn mạnh mẽ. Cô không muốn trở thành một chú chim sơn ca được nuôi trong lồng vàng, dù chiếc lồng đó có sang trọng đến đâu. Ngay chiều hôm đó, Tô Diệp cầm theo bản dự thảo sửa đổi, không thông báo trước mà trực tiếp đột kích vào văn phòng của anh tại tập đoàn Lục thị. Cô bỏ qua sự ngăn cản của thư ký, đẩy mạnh cánh cửa gỗ gụ, bước vào với khí thế của một nữ tướng chuẩn bị bước vào trận chiến cuối cùng.

Lục Cẩn Ngôn đang đứng bên cửa sổ sát đất, bóng lưng cao lớn che khuất một phần ánh nắng chiều tà. Anh quay lại, không chút ngạc nhiên, ánh mắt thản nhiên như thể đã đợi cô từ rất lâu. Tô Diệp không vòng vo, cô ném bản hợp đồng lên mặt bàn, yêu cầu anh ký vào điều khoản độc lập cho bộ phận sáng tạo. Cô muốn có quyền quyết định cuối cùng về nhân sự và nhà thầu mà không cần thông qua sự phê duyệt của anh. Đây không chỉ là công việc, mà là cách cô đòi lại không gian tự do đã bị anh siết chặt bấy lâu nay.

Lục Cẩn Ngôn chậm rãi tiến lại bàn làm việc, anh không nhìn bản hợp đồng mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang bùng lên ngọn lửa kiên định của cô. Anh ngồi xuống ghế chủ tọa, thong thả lật từng trang giấy, đôi môi nhếch lên một đường cong ẩn ý. Anh bắt đầu phân tích từng kẽ hở trong các điều khoản cô đưa ra bằng tư duy của một con cáo già trên thương trường. Anh chỉ ra rằng việc trao quyền tuyệt đối cho cô sẽ tạo ra rủi ro hệ thống cho toàn bộ dự án Cảng Xanh. Từng lập luận của anh đưa ra đều vô cùng logic, sắc bén, dồn Tô Diệp vào thế phải phòng thủ.

Cuộc đấu trí về kinh doanh dần trở nên căng thẳng khi không ai chịu nhường ai. Tô Diệp chống hai tay xuống mặt bàn, rướn người về phía anh, dùng những kiến thức chuyên môn về thị trường ngách và tâm lý khách hàng để phản đòn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở của họ bắt đầu giao nhau trong bầu không khí đặc quánh áp lực. Lục Cẩn Ngôn bất ngờ thu hồi vẻ lạnh lùng, anh nắm lấy bàn tay cô đang chống trên mặt bàn, miết nhẹ lên những ngón tay thuôn dài. Anh bảo rằng cô muốn độc lập cũng được, nhưng cô phải dùng thứ khác để trao đổi, vì trong từ điển của anh không bao giờ có khái niệm "cho không".

Tô Diệp nheo mắt, hỏi anh muốn gì. Lục Cẩn Ngôn không trả lời ngay, anh kéo mạnh tay cô khiến cô mất đà, đổ nhào vào lòng anh. Anh vòng tay qua eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình, hơi thở nồng mùi bạc hà phả lên môi cô. Anh thì thầm rằng nếu cô muốn toàn quyền quyết định tại công ty, thì ở nhà, cô phải hoàn toàn thuộc về sự sắp đặt của anh. Sự chiếm hữu trắng trợn lồng ghép vào những con số kinh doanh khiến Tô Diệp vừa phẫn nộ vừa run rẩy. Cô nhận ra rằng, trong mọi cuộc đàm phán với Lục Cẩn Ngôn, anh luôn có cách biến những con chữ khô khan thành những sợi dây xích vô hình trói buộc cô chặt hơn vào cuộc đời anh.