Dự án Cảng Xanh bước vào giai đoạn khảo sát thực địa, buộc Tô Diệp phải cùng Lục Cẩn Ngôn thực hiện chuyến công tác đến thành phố biển miền Trung. Cô vốn định đặt một khách sạn khác để tránh mặt anh, nhưng khi xe của tập đoàn dừng lại trước sảnh khu nghỉ dưỡng sáu sao sang trọng nhất ven biển, cô mới nhận ra mọi thứ đã được sắp xếp từ trước. Thư ký của anh ái ngại báo báo rằng do sự cố hệ thống và mùa cao điểm du lịch, hiện tại toàn bộ các hạng phòng đều đã kín chỗ, chỉ còn duy nhất một căn Penthouse rộng lớn nhất trên tầng thượng đã được đặt dưới tên của Lục tổng.
Tô Diệp đứng giữa sảnh lớn, gương mặt không giấu nổi vẻ hoài nghi. Cô thừa biết với quyền lực của Lục Cẩn Ngôn, việc "sự cố hệ thống" xảy ra trùng hợp như vậy chỉ có thể là một kịch bản được viết sẵn. Cô quay sang nhìn anh, định lên tiếng chỉ trích thì thấy anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, tay thong thả nhận thẻ phòng từ nhân viên lễ tân mà không thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Anh chỉ buông lại một câu rằng nếu cô muốn ngủ lại ngoài sảnh thì tùy ý, rồi sải bước về phía thang máy riêng dành cho khách VIP.
Căn Penthouse mở ra một không gian choáng ngợp với tầm nhìn 360 độ ôm trọn bờ biển xanh ngắt dưới ánh hoàng hôn. Tuy nhiên, điều khiến Tô Diệp chết lặng chính là kiến trúc bên trong. Dù không gian cực kỳ rộng lớn với đầy đủ phòng khách, hồ bơi riêng và quầy bar, nhưng căn hộ này thực chất được thiết kế theo phong cách không gian mở, và quan trọng nhất, nó chỉ có một chiếc giường King-size khổng lồ đặt chính giữa phòng ngủ hướng biển. Không có bất kỳ bức tường ngăn cách nào, sự riêng tư lúc này trở thành một khái niệm xa xỉ.
Lục Cẩn Ngôn cởi bỏ áo khoác vest, nới lỏng cà vạt rồi tự nhiên đi tới quầy bar lấy một chai nước khoáng. Anh nhìn vẻ mặt đang biến hóa từ ngỡ ngàng sang tức giận của cô, thản nhiên bảo rằng cô có thể ngủ trên sofa nếu muốn, nhưng chiếc giường đó vốn thuộc về chủ nhân của căn phòng. Tô Diệp nghiến răng, cô điên tiết ném chiếc vali xuống sàn, bước tới đứng đối diện với anh. Cô cáo buộc anh cố tình sắp xếp tất cả để dồn cô vào tình thế này.
Lục Cẩn Ngôn đặt chai nước xuống, anh không phủ nhận cũng không thừa nhận. Anh chậm rãi tiến lại gần, ép cô lùi dần về phía cửa kính sát đất, nơi tiếng sóng biển vỗ rì rào bên ngoài càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng chết người bên trong. Anh chống một tay lên kính, giam cô trong khoảng trống hẹp giữa cơ thể mình và mặt kính lạnh lẽo. Anh cúi thấp đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào đôi mắt đang run rẩy của cô, thì thầm rằng ở thành phố biển này, không ai có thể đến cứu cô khỏi anh. Sự chiếm hữu không còn ẩn giấu dưới danh nghĩa công việc, mà hiện hữu rõ rệt trong từng hơi thở nóng hổi phả lên da thịt cô, báo hiệu cho một đêm dài đầy biến động giữa đại dương mênh mông.