MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGian Bếp Ám Khói Và Những Mùa VàngChương 8

Gian Bếp Ám Khói Và Những Mùa Vàng

Chương 8

934 từ · ~5 phút đọc

Tuổi thơ của lũ trẻ làng tôi không chỉ có những buổi chiều êm đềm bên lưng trâu, mà còn có những cuộc "binh đao" nảy lửa mà chiến trường chính là bãi bồi ven sông, nơi những cánh đồng ngô xanh ngắt trải dài ngút mắt. Những cây ngô cao quá đầu người, lá sắc lẹm như những lưỡi kiếm bạc, chính là nơi ẩn náu lý tưởng cho những trận giả mà chúng tôi gọi là “đánh trận chiếm thành”.

Vũ khí của chúng tôi thời đó là một kiệt tác của sự sáng tạo: súng thụt. Để có một khẩu súng xịn, tôi và thằng Cò phải lặn lội ra tận bụi tre gai cuối làng, chọn những ống tre đực nhỏ nhưng chắc, lòng ống phải thật tròn và đều. Thân súng dài chừng hai gang tay, đi kèm là một chiếc que thụt có tay cầm vững chãi. Đạn của súng thụt thường là những quả xoan non xanh ngắt, hoặc nếu không có xoan, chúng tôi dùng giấy bản ngâm nước vò nén thật chặt. Mỗi lần thụt mạnh, một tiếng “póc” vang lên đanh gọn, viên đạn bay vút đi với sức công phá đủ làm đối phương phải giật mình xuýt xoa.

Chiều hôm ấy, bầu trời sau cơn mưa rào trở nên cao và trong vắt. Phe “Trong Làng” do tôi chỉ huy đối đầu với phe “Bãi Bồi” của thằng Đực mập. Mục tiêu của cuộc chiến là chiếm được gò đất cao nhất ở giữa đồng ngô, nơi phe thắng cuộc sẽ được quyền cắm một chiếc cờ làm bằng lá chuối.

“Tất cả nghe lệnh, dàn quân ra! Thằng Cò bọc lót cánh trái, tao đột kích chính diện. Nhớ là phải bò sát đất, không được làm động lá ngô!” – Tôi thì thầm ra lệnh, cảm giác mình chẳng khác gì một vị tướng trẻ tuổi thực thụ.

Tôi nằm rạp xuống đất, cảm nhận cái hơi ẩm còn sót lại của trận mưa chiều thấm qua lớp áo mỏng. Mùi lá ngô ngai ngái, nồng nồng hòa quyện với mùi đất bùn bốc lên tạo thành một thứ không khí đặc quánh sự kịch tính. Tôi bò trườn giữa những hàng ngô thẳng tắp, những chiếc lá ngô sắc cạnh cứa vào bắp tay đau rát nhưng chẳng đứa nào thèm để tâm.

Bỗng nhiên, từ phía bụi rậm bên phải, một tiếng “póc” vang lên. Thằng Cò trúng đạn ngay bả vai, nó kêu "Á" một tiếng rồi ngã lăn ra, miệng không quên kêu gào: “Trúng thương rồi! Tôi hy sinh rồi!”. Thằng Đực từ sau gốc ngô ló đầu ra cười đắc thắng. Chớp thời cơ, tôi bật dậy, nhồi viên đạn xoan vào nòng, lấy hết sức bình sinh thụt mạnh một cái. Viên đạn bay trúng ngay bắp chân thằng Đực khiến nó nhảy cẫng lên.

“Xông lên!” – Tiếng hò hét vang dội cả một góc đồng. Lũ trẻ chúng tôi lao vào nhau, tiếng súng thụt nổ liên hồi như pháo tết. Những thân ngô bị xô đẩy nghiêng ngả, lá ngô xào xạc hòa cùng tiếng cười đùa khanh khách. Chúng tôi rượt đuổi nhau qua những rãnh nước, bùn bắn tung tóe lên mặt, lên tóc, đứa nào đứa nấy lem luốc như những con mèo mướp nhưng đôi mắt thì rạng ngời niềm vui hoang dại.

Cuối cùng, tôi là đứa duy nhất chạm tay được vào gò đất cao. Tôi cắm phập chiếc cờ lá chuối xuống đất, dõng dạc tuyên bố chiến thắng. Phe thằng Đực dù thua nhưng vẫn cười hỉ hả, cả lũ nằm vật ra đám cỏ may ven đường, thở dốc. Lúc này, cái đau từ những vết xước lá ngô mới bắt đầu ngấm, cảm giác xót và ngứa ran khắp người.

Thằng Cò nằm ngửa mặt nhìn lên bầu trời hoàng hôn đang dần chuyển sang màu tím thẫm, nó lẩm bẩm: “Mai lại đánh tiếp nhé, lần sau tao sẽ làm khẩu súng hai nòng cho tụi bay biết mặt”. Tôi cười, tay mân mê khẩu súng tre đã nhẵn thín vì mồ hôi. Trong cái tĩnh lặng của buổi chiều tà, mùi ngô non dìu dịu bay ra từ những bắp ngô mới nhú râu như xoa dịu đi sự hăng máu của cuộc chiến vừa qua.

Chúng tôi kéo nhau về khi khói bếp của các nhà bắt đầu bay lên từ phía lũy tre xanh. Bước chân ríu rít trên con đường đất, đứa nào đứa nấy đều mang theo những "vết tích" chiến tranh trên da thịt. Tôi biết chắc chắn tối nay về sẽ bị mẹ mắng vì bộ quần áo lấm lem bùn đất và những vết xước dọc ngang, nhưng lòng tôi lại thấy nhẹ tênh và tràn đầy một thứ năng lượng kỳ lạ.

Trận chiến trên đồng ngô không chỉ là một trò chơi, nó là nơi chúng tôi học cách đoàn kết, học cách chịu đựng những cái đau nhỏ nhặt và học cách tận hưởng sự tự do tuyệt đối giữa đất trời bao la. Những khẩu súng tre sau này có thể mọt, đồng ngô có thể bị san lấp để xây nhà máy, nhưng tiếng “póc” vang vọng và mùi lá ngô sắc lẹm ấy sẽ mãi mãi nằm lại ở một ngăn trang trọng trong ký ức của tôi.

Đêm đó, tôi nằm mơ thấy mình là một vị tướng thực sự, đang cưỡi trên lưng con trâu mộng, tay cầm súng thụt tre đi chiếm lĩnh những cánh đồng ngô xanh mướt đến tận chân trời.