Gió núi thổi qua rừng trúc, phát ra những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của quỷ mị. Trăng treo lơ lửng trên cao, ánh bạc lạnh lẽo phủ xuống con suối nhỏ uốn mình dưới chân núi.
Lâm Vô Danh quỳ bên bờ suối.
Trước mặt hắn là một ngôi mộ đất mới đắp, không bia, không tên. Chỉ có một thanh kiếm gãy cắm xiêu vẹo phía trước, lưỡi kiếm đã sứt mẻ, dính vết máu đã khô.
“Gia gia… cháu bất hiếu…”
Giọng nói khàn đặc tan vào màn đêm. Hai bàn tay Vô Danh siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt mà hắn không hề hay biết.
Chỉ một canh giờ trước, nơi này vẫn còn ánh đèn dầu leo lét, còn có tiếng ho khẽ của lão nhân nuôi hắn suốt mười sáu năm trời. Vậy mà giờ đây, tất cả chỉ còn lại mùi máu tanh lẫn trong gió.
Hắn không nhìn thấy rõ mặt hung thủ.
Chỉ nhớ rõ một bóng người áo đen, kiếm pháp quỷ dị, ra tay nhanh như bóng với hình. Chưa đến mười chiêu, gia gia hắn đã ngã xuống.
Trước khi tắt thở, lão chỉ kịp nắm tay hắn, run rẩy nói một câu:
“Đừng… bước vào giang hồ…”
Nhưng giang hồ đã tự tìm đến hắn.
Một tiếng động rất khẽ vang lên sau lưng.
Vô Danh giật mình quay phắt lại, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ bên hông — thứ vũ khí duy nhất hắn có lúc này.
Dưới tán trúc, một thiếu nữ mặc y phục xanh nhạt đang đứng đó. Dáng người mảnh mai, khuôn mặt bị ánh trăng che khuất nửa phần, chỉ lộ đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo lạ thường.
“Ngươi chôn xong rồi sao?” nàng hỏi, giọng bình thản.
Vô Danh cảnh giác:
“Cô là ai?”
Thiếu nữ bước tới gần, ánh trăng chiếu rõ thanh kiếm bên hông nàng — kiếm tốt, không phải vật tầm thường.
“Ta là người đã giết ba tên truy sát ngươi trên đường lên núi.”
Vô Danh sững người. Hắn nhớ lại lúc chạy trốn trong rừng, quả thật có nghe tiếng kêu thảm phía sau, nhưng không dám quay đầu.
“Vì sao giúp ta?” hắn hỏi.
Thiếu nữ nhìn ngôi mộ không tên, khẽ thở dài:
“Vì nếu ta không ra tay, người chết tiếp theo… sẽ là ngươi.”
Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ nói chậm rãi:
“Lâm Vô Danh, ngươi có biết vì sao bọn họ muốn giết ngươi không?”
Tim hắn đập mạnh.
“Ta… chỉ là một kẻ vô danh.”
Thiếu nữ khẽ cười, nụ cười không mang chút ấm áp.
“Không. Ngươi là chìa khóa của Huyết Ảnh Kinh.”
Gió đêm bỗng nổi lên dữ dội, trúc lay rì rào như sóng.
Từ giây phút này, số phận của thiếu niên nơi sơn dã… chính thức bước vào giang hồ nhuốm máu.