MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 2: Bước Chân Rời Núi

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 2: Bước Chân Rời Núi

716 từ · ~4 phút đọc

Trời vừa hửng sáng.

Sương mỏng phủ kín sườn núi, rừng trúc sau một đêm gió lớn vẫn còn đẫm hơi lạnh. Lâm Vô Danh đứng trước ngôi mộ đất, lặng lẽ cúi đầu lần cuối.

Hắn không khóc nữa.

Nước mắt đã cạn từ lúc thanh kiếm áo đen xuyên qua ngực gia gia. Thứ còn sót lại trong lòng hắn lúc này chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo, sâu đến mức chính hắn cũng không dám chạm vào.

“Ta đi đây.”

Một câu nói rất khẽ, như sợ quấy nhiễu người đã khuất.

Phía sau, Tần Nguyệt Nhi khoanh tay đứng dựa vào thân trúc. Nàng không thúc giục, cũng không an ủi. Trong giang hồ, thương xót quá nhiều chỉ khiến con người yếu mềm.

Vô Danh quay lại:

“Ta phải làm gì?”

Đó là lần đầu tiên hắn hỏi một câu mang ý nghĩa giao phó số phận cho người khác.

Nguyệt Nhi nhìn hắn rất lâu, ánh mắt không còn lạnh như đêm qua, nhưng cũng chẳng hề dịu dàng.

“Rời khỏi đây. Ngay bây giờ.”

Nàng ném cho hắn một gói vải nhỏ. Vô Danh bắt lấy, mở ra thấy bên trong là vài bộ y phục giản dị, một ít bạc vụn và một quyển sách mỏng đã sờn mép.

“Đây là gì?” hắn hỏi.

“Khinh thân pháp nhập môn,” Nguyệt Nhi đáp. “Gia gia ngươi từng là người trong giang hồ. Ông ấy giấu rất kỹ, nhưng không qua mắt được ta.”

Vô Danh giật mình.

“Cô biết ông ấy?”

“Không.”

Nàng lắc đầu. “Nhưng ta biết loại vết chai trên tay ông ấy… không phải của một tiều phu.”

Không khí chợt trầm xuống.

“Ba ngày nữa,” Nguyệt Nhi nói tiếp, “ngươi phải rời khỏi dãy núi này, đến trấn Thanh Phong. Ở đó có một tiêu cục tên là Vạn Lý Tiêu Hành. Tìm một người gọi là Triệu lão tam.”

“Ông ta là ai?”

“Một kẻ nợ gia gia ngươi một mạng.”

Vô Danh siết chặt gói vải trong tay.

“Còn cô?”

Nguyệt Nhi quay người, gió thổi tung tà áo xanh nhạt.

“Ta sẽ không đi cùng ngươi.”

Câu trả lời đến quá nhanh.

“Vì sao?” hắn bật hỏi.

Nàng dừng lại, không quay đầu.

“Vì kẻ truy sát ngươi… cũng đang truy sát ta. Nếu đi cùng, ngươi chết sớm hơn.”

Nói xong, nàng nhún chân, thân ảnh nhẹ như yến, chỉ thoáng chốc đã biến mất giữa rừng trúc mịt mờ sương sớm.

Vô Danh đứng lặng hồi lâu.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận rõ ràng một điều:

Từ hôm nay trở đi, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.

Ba ngày sau.

Vô Danh khoác áo vải thô, che kín thanh kiếm gỗ sau lưng, rời khỏi ngọn núi quen thuộc. Mỗi bước đi xuống là một bước rời xa quá khứ.

Con đường đất dẫn về trấn Thanh Phong đông đúc hơn hắn tưởng. Người buôn bán, kẻ hành khất, cả những kẻ đeo đao mang kiếm với ánh mắt sắc lạnh — tất cả hòa trộn thành một bức tranh giang hồ sống động nhưng đầy nguy hiểm.

Hắn vừa bước vào trấn thì nghe tiếng cãi vã vang lên phía trước.

“Ngươi dám quỵt tiền tiêu?”

Một đại hán râu quai nón đập mạnh tay xuống bàn trà, ánh mắt hung dữ. Đối diện hắn là một thiếu niên gầy gò, áo quần rách rưới, run rẩy không nói nên lời.

Đám đông vây quanh, không ai dám can thiệp.

Vô Danh dừng bước.

Trong đầu hắn vang lên lời trăn trối của gia gia:

“Đừng bước vào giang hồ…”

Nhưng đôi chân hắn lại tiến lên.

“Bao nhiêu tiền?” Vô Danh cất tiếng.

Đại hán quay sang, nheo mắt:

“Ngươi là ai?”

Vô Danh đặt lên bàn một thỏi bạc nhỏ.

“Ta trả.”

Đám đông xôn xao.

Đại hán bật cười khinh miệt, nhưng vừa chạm vào thỏi bạc, sắc mặt bỗng đổi khác. Trên bề mặt bạc có khắc một dấu rất mờ — hình huyết ảnh như bóng người cầm kiếm.

Nụ cười của hắn tắt hẳn.

“Ngươi… từ đâu có thứ này?”

Vô Danh còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói già nua vang lên từ trong tiêu cục đối diện:

“Để hắn vào.”

Cánh cửa gỗ mở ra.

Một lão nhân mắt híp, lưng hơi còng đứng đó, ánh mắt dừng lại rất lâu trên khuôn mặt Vô Danh.

“Cuối cùng… ngươi cũng xuống núi rồi.”

Tim Vô Danh chấn động.

Hắn biết, từ giây phút này, giang hồ thật sự đã mở cửa trước mặt hắn.