MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 3: Tiêu Cục Vạn Lý

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 3: Tiêu Cục Vạn Lý

610 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa gỗ của Vạn Lý Tiêu Hành khép lại sau lưng Lâm Vô Danh, tách hắn khỏi tiếng ồn ào của trấn Thanh Phong. Bên trong tiêu cục rộng rãi nhưng đơn sơ, mùi gỗ cũ và mùi mồ hôi lẫn vào nhau, rất đặc trưng của nơi chuyên làm ăn bằng nắm đấm và chữ tín.

Lão nhân mắt híp chậm rãi ngồi xuống ghế chủ vị.

“Ngươi tên gì?” lão hỏi.

“Lâm… Vô Danh.”

Lão khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng rung động nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình thản.

“Cái tên này… quả nhiên vẫn còn.”

Vô Danh nhíu mày.

“Tiền bối quen gia gia ta?”

Lão nhân không trả lời ngay. Ông rót một chén trà, đẩy về phía Vô Danh.

“Uống đi. Vào giang hồ, uống trà trước, động thủ sau.”

Vô Danh cầm chén trà, tay hơi run. Hắn chưa từng được ai tiếp đãi như vậy kể từ đêm huyết án. Một ngụm trà nóng chảy xuống cổ họng, xua bớt phần nào giá lạnh trong lòng.

“Ta là Triệu Hành Phong,” lão nhân nói chậm rãi. “Ba mươi năm trước, người trong giang hồ gọi ta là Triệu lão tam.”

Vô Danh khẽ cúi đầu.

“Tiền bối nợ gia gia ta một mạng?”

Triệu Hành Phong bật cười khàn khàn.

“Không chỉ một. Là hai.”

Nụ cười tắt dần, ánh mắt lão trở nên xa xăm.

“Năm xưa, ta và gia gia ngươi cùng hộ tống một chuyến tiêu. Giữa đường gặp phục kích. Nếu không có ông ấy liều mạng cản hậu… ta đã chết trong khe núi Hoàng Sa.”

Vô Danh siết chặt chén trà.

“Vậy… ông ấy là ai?”

Triệu Hành Phong đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào hắn:

“Ông ấy từng là người của Huyết Ảnh Môn.”

Tim Vô Danh đập mạnh.

Cái tên ấy… hắn đã nghe Tần Nguyệt Nhi nhắc đến trong đêm gió trúc.

“Huyết Ảnh Môn không phải đã bị diệt rồi sao?” hắn hỏi.

“Diệt trên mặt giang hồ,” Triệu Hành Phong đáp. “Nhưng oán hận thì chưa bao giờ chết.”

Lão đứng dậy, đi đến trước một giá binh khí. Ngón tay gầy guộc lướt qua từng thanh đao, từng lưỡi kiếm, rồi dừng lại ở một thanh kiếm cũ treo ở góc tường.

“Ngươi thử cầm nó xem.”

Vô Danh bước tới, rút kiếm khỏi vỏ.

Ngay khi bàn tay chạm vào chuôi kiếm, hắn cảm nhận được một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể đã từng nắm lấy nó từ rất lâu rồi.

“Đánh ta một chiêu,” Triệu Hành Phong nói.

Vô Danh giật mình.

“Tiền bối, ta chỉ biết vài đường kiếm thô thiển…”

“Cứ đánh.”

Vô Danh hít sâu, nhớ lại những động tác gia gia từng chỉ cho hắn khi còn nhỏ — những động tác tưởng như đơn giản, không tên, không thế.

Hắn bước lên một bước, kiếm vung ra.

Một chiêu rất chậm.

Triệu Hành Phong bỗng mở to mắt.

“Keng!”

Lão đưa tay gạt nhẹ, nhưng thân hình vẫn lùi lại nửa bước. Dưới mũi kiếm, một sợi tóc bạc rơi xuống.

Cả gian phòng im phăng phắc.

“Không sai…” Triệu Hành Phong thì thầm.

“Đúng là Huyết Ảnh Khởi Thức.”

Vô Danh sững người.

“Đó là kiếm pháp gì?”

“Là nền tảng của Huyết Ảnh Kinh,” lão đáp. “Gia gia ngươi không dạy võ công cao thâm cho ngươi, nhưng ông ấy đã gieo hạt giống.”

Triệu Hành Phong quay người, giọng trở nên nghiêm nghị:

“Từ hôm nay, ngươi ở lại tiêu cục. Ta sẽ dạy ngươi cách sống trong giang hồ — không phải để giết người, mà để không bị giết.”

Bên ngoài, gió nổi lên, lá cờ tiêu cục phấp phới phần phật.

Ở một góc trấn Thanh Phong, trên mái nhà cao, một bóng người áo đen lặng lẽ thu lại ánh nhìn lạnh lẽo.

“Cuối cùng… cũng tìm được ngươi rồi.”