Sáng sớm hôm sau, sân sau của Vạn Lý Tiêu Hành đã vang lên tiếng binh khí va chạm chan chát.
Hơn mười tiêu sư đứng thành vòng tròn, ở giữa là Lâm Vô Danh.
Ánh mắt họ nhìn hắn không hề thân thiện.
“Tiểu tử này là ai?”
“Nghe nói được Triệu lão tam giữ lại?”
“Nhìn yếu ớt thế kia, gánh tiêu kiểu gì?”
Những tiếng xì xào không hề hạ thấp giọng.
Vô Danh đứng thẳng lưng, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ. Hắn biết, nếu không vượt qua hôm nay, hắn sẽ không có chỗ đứng ở nơi này.
Triệu Hành Phong chống gậy bước ra, ánh mắt quét qua mọi người.
“Giang hồ không nuôi kẻ vô dụng,” lão nói. “Hôm nay, ai không phục hắn, cứ việc lên thử.”
Một gã tiêu sư cao lớn, vai rộng như tấm phản bước ra trước.
“Ta, Lưu Hổ, xin lãnh giáo.”
Hắn rút đao, lưỡi đao sáng loáng, rõ ràng là người đã quen đánh thật.
Vô Danh nuốt khan.
“Xin… chỉ giáo.”
“Bắt đầu!”
Tiếng hô vừa dứt, Lưu Hổ đã bổ thẳng đao xuống, khí thế hung mãnh. Vô Danh không kịp nghĩ nhiều, thân hình nghiêng sang một bên, mũi đao lướt sát vai hắn, chém xuống nền đất tóe tia lửa.
Quá nhanh!
Vô Danh lùi lại, tim đập thình thịch. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, những động tác gia gia từng dạy bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu hắn — không phải chiêu thức, mà là cách đứng, cách thở, cách giữ thăng bằng.
Hắn hít sâu, hai chân trụ vững.
Lưu Hổ gầm lên, liên tiếp ba đao như cuồng phong. Vô Danh không đỡ, chỉ tránh. Mỗi bước lùi đều vừa đủ, không thừa, không thiếu.
Triệu Hành Phong nheo mắt.
“Khinh thân pháp… đã nhập môn.”
Đến đao thứ tư, Lưu Hổ hơi chậm lại một nhịp.
Chỉ một nhịp ấy thôi.
Vô Danh bước lên nửa bước, kiếm gỗ vung ra theo một đường cong đơn giản, nhẹ đến mức tưởng như không có lực.
Keng!
Kiếm gỗ chạm sống đao.
Lưu Hổ giật mình, cổ tay tê rần, đao suýt tuột khỏi tay. Hắn lùi liền ba bước, trừng mắt nhìn Vô Danh.
Sân tiêu cục im phăng phắc.
“Đủ rồi.” Triệu Hành Phong lên tiếng.
Lưu Hổ hít sâu, thu đao, cúi đầu:
“Ta phục.”
Một câu nói khiến đám tiêu sư xung quanh thay đổi ánh nhìn. Không còn khinh thường, mà là dè chừng.
Triệu Hành Phong quay sang Vô Danh.
“Từ hôm nay, ngươi là tiêu đồ dự bị. Theo đoàn áp tiêu học việc. Nhưng nhớ cho kỹ—”
Giọng lão trầm xuống.
“Lần sau đối thủ sẽ không nương tay như vậy.”
Chiều hôm đó, Vô Danh được sắp xếp ở một căn phòng nhỏ phía sau tiêu cục. Hắn vừa thay thuốc cho vết trầy trên vai thì nghe tiếng gõ cửa khẽ khàng.
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, là thiếu niên gầy gò hôm qua được hắn giúp trả tiền trà.
“Ta tên A Thạch,” cậu ta cười ngượng. “Nghe nói huynh là người mới?”
Vô Danh gật đầu.
“Ừ.”
A Thạch hạ giọng:
“Huynh cẩn thận. Dạo này trong trấn có người lạ. Họ hỏi thăm về tiêu cục… và một thiếu niên từ núi xuống.”
Tim Vô Danh chợt lạnh.
“Huynh biết họ là ai không?”
A Thạch lắc đầu.
“Nhưng ánh mắt họ… rất giống kẻ muốn giết người.”
Đêm đó, trấn Thanh Phong chìm trong sương mù dày đặc.
Trên mái tiêu cục, một bóng đen lặng lẽ đáp xuống, ánh kiếm lóe lên dưới ánh trăng mờ.
Một tiếng thì thầm lạnh lẽo vang lên trong gió:
“Lần này… không ai cứu được ngươi đâu, Lâm Vô Danh.”