MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 5: Huyết Ảnh Trong Đêm Sương

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 5: Huyết Ảnh Trong Đêm Sương

674 từ · ~4 phút đọc

Đêm xuống rất nhanh.

Sương mù dày đặc phủ kín trấn Thanh Phong, đèn lồng ngoài phố chỉ còn le lói như những đốm lửa yếu ớt sắp tắt. Trong Vạn Lý Tiêu Hành, phần lớn tiêu sư đã nghỉ ngơi, chỉ còn vài người thay phiên canh gác.

Lâm Vô Danh ngồi xếp bằng trên giường gỗ, hai mắt khép hờ.

Hắn đang luyện thở.

Những ngày qua, Triệu Hành Phong không dạy hắn chiêu thức mới, chỉ bắt hắn lặp đi lặp lại một việc: ổn khí – tĩnh tâm – nghe động tĩnh xung quanh.

Bỗng—

Một tiếng rất khẽ.

Không phải tiếng bước chân, mà là tiếng mái ngói bị đè nén quá mức.

Vô Danh mở mắt.

Tim hắn đập mạnh, nhưng hơi thở vẫn giữ đều. Hắn lặng lẽ đứng dậy, cầm kiếm gỗ, nhẹ như mèo bước ra khỏi phòng.

Sân tiêu cục chìm trong sương trắng.

Quá yên tĩnh.

“Không ổn…” hắn thì thầm.

Ngay lúc đó, một tiếng rên khẽ vang lên từ vọng gác phía đông. Một tiêu sư ngã gục xuống lan can, bàn tay ôm cổ, máu thấm ướt tay áo.

Có địch!

Vô Danh chưa kịp hô hoán thì một bóng đen đã từ trên mái nhà đáp xuống trước mặt hắn.

Áo đen, mặt che kín, kiếm mảnh như bóng trăng.

“Tránh ra,” kẻ đó nói lạnh lẽo. “Ta không giết kẻ vô can.”

Vô Danh nuốt khan.

“Muốn vào tiêu cục… phải bước qua ta.”

Bóng đen khẽ cười.

“Ngươi?”

Kiếm lóe lên.

Nhanh đến mức Vô Danh chỉ kịp nghiêng người theo bản năng. Mũi kiếm lướt qua ngực áo, cắt toạc một đường dài.

Nếu chậm nửa nhịp—hắn đã chết.

Không thể cứng đối cứng!

Vô Danh lùi nhanh, chân trượt theo thế khinh thân pháp nhập môn. Trong đầu hắn không có chiêu thức, chỉ có nhịp thở và khoảng cách.

Bóng đen tấn công liên tiếp ba kiếm, mỗi kiếm đều nhằm chỗ hiểm. Vô Danh tránh được hai, đến kiếm thứ ba thì không kịp.

“Keng!”

Một cây gậy gỗ chặn ngang mũi kiếm.

Triệu Hành Phong xuất hiện như bóng quỷ, ánh mắt sắc lạnh.

“Động đến người của ta… hỏi ta chưa?”

Bóng đen lập tức lùi lại.

“Triệu lão tam… quả nhiên còn sống.”

“Ngươi là chó săn của Huyết Ảnh dư nghiệt?” Triệu Hành Phong gằn giọng.

Không trả lời.

Bóng đen lật tay, ba mũi phi tiêu bắn thẳng về phía Vô Danh.

“Cẩn thận!” Triệu Hành Phong quát.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Vô Danh cảm giác thời gian như chậm lại. Hắn nghe rõ tiếng tim mình, nghe rõ gió xé qua tai.

Hắn xoay người.

Một động tác gia gia từng dạy, chưa từng đặt tên.

Phập!

Một mũi phi tiêu cắm vào vai hắn. Hai mũi còn lại rơi xuống đất.

Đau buốt lan khắp cánh tay.

Nhưng Vô Danh không ngã.

Hắn bước lên.

Kiếm gỗ vung ra — không nhanh, không mạnh, nhưng đúng thời điểm.

Keng!

Kiếm gỗ đánh bật kiếm đối phương.

Bóng đen lùi mạnh, ánh mắt lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.

“Ngươi… học Huyết Ảnh Kinh?”

Vô Danh không đáp.

Triệu Hành Phong tiến lên một bước, khí thế ép người.

“Cút về nói với chủ nhân ngươi. Muốn lấy mạng thằng bé—phải bước qua xác ta.”

Bóng đen nhìn quanh. Tiếng tiêu sư kéo đến đã vang lên từ xa.

Hắn nghiến răng, nhún người bay lên mái nhà, thân ảnh tan vào sương mù.

Sân tiêu cục loạn thành một mảnh.

Hai tiêu sư bị thương, may mắn không ai mất mạng. Vô Danh ngồi dựa vào cột gỗ, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.

Triệu Hành Phong tự tay rút phi tiêu khỏi vai hắn.

“Đau không?” lão hỏi.

Vô Danh gật đầu.

“Đau.”

“Nhưng ngươi không lùi,” Triệu Hành Phong nói chậm rãi. “Đó là điều quan trọng.”

Lão nhìn sâu vào mắt hắn.

“Đêm nay, ngươi đã chính thức bước vào giang hồ.”

Vô Danh siết chặt tay.

Trong đầu hắn vang lên một ý nghĩ rõ ràng hơn bao giờ hết:

Nếu không mạnh lên… người chết tiếp theo sẽ là hắn, hoặc là những người bên cạnh.

Ngoài sân, sương dần tan.

Một ngày mới sắp đến — nhưng với Lâm Vô Danh, từ giờ trở đi, mỗi ngày đều có thể là ngày nhuốm máu.