MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 6: Chuyến Áp Tiêu Đầu Tiên

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 6: Chuyến Áp Tiêu Đầu Tiên

718 từ · ~4 phút đọc

Trời vừa sáng.

Sương đêm còn chưa tan hết thì sân trước Vạn Lý Tiêu Hành đã rộn ràng tiếng người. Xe tiêu xếp thành hàng, ngựa được thắng yên cẩn thận, đao kiếm treo ngay ngắn bên hông các tiêu sư.

Lâm Vô Danh đứng ở góc sân, vai quấn băng trắng. Vết thương đêm qua vẫn âm ỉ đau, nhưng ánh mắt hắn lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Triệu Hành Phong chống gậy bước ra.

“Hôm nay,” lão nói lớn, “áp tiêu đến Phúc An trấn. Hàng không quý, nhưng đường không yên.”

Ánh mắt lão dừng lại trên người Vô Danh.

“Ngươi đi theo.”

Cả sân xôn xao.

Một tiêu sư cau mày:

“Triệu lão, nó còn là người mới—”

“Giang hồ không chờ người lớn,” Triệu Hành Phong cắt ngang. “Muốn sống, phải đi.”

Vô Danh cúi đầu:

“Ta không làm chậm chân mọi người.”

Lưu Hổ — người từng giao thủ với hắn — bước tới, vỗ nhẹ vai hắn.

“Đi sát ta. Đừng cậy mạnh.”

Vô Danh gật đầu.

Đoàn tiêu xuất phát khi mặt trời vừa nhô lên khỏi dãy núi phía đông.

Con đường dẫn ra khỏi trấn hẹp dần, hai bên là rừng rậm và sườn núi đá. Gió thổi mang theo mùi cỏ dại và đất ẩm, yên ắng đến mức bất thường.

Vô Danh nhớ lại lời Triệu Hành Phong từng nói:

Đường càng yên… càng nguy hiểm.

Khoảng giữa trưa, đoàn tiêu dừng lại nghỉ chân bên một quán trà nhỏ ven đường.

Quán cũ, bàn ghế xộc xệch, chỉ có một lão già gầy gò pha trà. Không có khách.

Lưu Hổ cau mày:

“Quán này… lần trước không có.”

Triệu Hành Phong chưa kịp lên tiếng thì lão già đã cười khà khà:

“Khách quan uống trà cho mát, đường xa lắm.”

Vô Danh đứng phía sau, tim bỗng chùng xuống.

Không có tiếng gió.

Quá yên tĩnh.

“Không uống.” Triệu Hành Phong nói gọn.

Lão già vẫn cười, nhưng ánh mắt đã đổi khác.

“Vậy… chỉ đành mời các vị ở lại.”

Vút!

Từ trong rừng, mấy mũi tên bắn ra cắm phập xuống đất trước mặt đoàn tiêu.

“Phục kích!” Lưu Hổ quát lớn.

Tiêu sư lập tức tản ra, bảo vệ xe hàng. Đao kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép lóe lên giữa trưa nắng.

Từ hai bên rừng, năm sáu kẻ áo xám lao ra, vũ khí trong tay không đồng dạng nhưng động tác phối hợp rất thuần thục.

Vô Danh bị đẩy sát vào xe tiêu.

Một tên xông thẳng về phía hắn, đao vung xuống không chút do dự.

Hắn né sang một bên, kiếm gỗ gạt ngang. Cú chém nặng khiến cánh tay hắn tê rần.

Không giống đêm qua… bọn này đánh thật.

Vô Danh lùi lại nửa bước, hít sâu, giữ vững nhịp thở. Hắn không cố phản công, chỉ tập trung tránh và dẫn lực.

Tên áo xám gầm lên, chém liên tiếp. Đến nhát thứ tư, thân hình hắn hơi nghiêng quá mức.

Chính khoảnh khắc ấy—

Vô Danh bước lên, kiếm gỗ đánh vào cổ tay đối phương.

Rắc!

Tên kia kêu lên đau đớn, vũ khí rơi xuống đất. Hắn lăn người bỏ chạy.

Vô Danh đứng sững.

Ta… vừa đánh trúng.

Không kịp suy nghĩ thêm, một mũi thương từ bên hông đâm tới. Lưu Hổ lao vào chắn ngang, đao chém bật mũi thương.

“Đừng phân tâm!” hắn quát.

Triệu Hành Phong lúc này đã đứng giữa chiến trường. Mỗi bước lão đi, một kẻ áo xám ngã xuống, không nặng tay nhưng đủ khiến đối phương mất khả năng chiến đấu.

Chỉ trong chốc lát, đám phục kích rút lui vào rừng, bỏ lại quán trà trống rỗng.

Yên tĩnh trở lại.

Tiêu sư bị thương nhẹ vài người, nhưng xe hàng vẫn nguyên vẹn.

Triệu Hành Phong nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở Vô Danh.

“Ngươi thấy gì?” lão hỏi.

Vô Danh suy nghĩ một lúc:

“Họ không nhắm vào hàng.”

“Đúng.” Triệu Hành Phong gật đầu. “Họ dò xét.”

Lão tiến lại gần, hạ giọng:

“Ngươi đã bị giang hồ để mắt. Từ nay, mỗi bước đi đều có người nhìn.”

Vô Danh nắm chặt chuôi kiếm gỗ.

Lần đầu tiên, hắn không còn sợ hãi như trước.

Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng—

Muốn sống sót, hắn phải mạnh lên nhanh hơn nữa.

Đoàn tiêu tiếp tục lên đường, bóng họ dần khuất sau con đường núi quanh co.

Và ở một nơi xa hơn, dưới tán rừng rậm, một kẻ áo đen lạnh lẽo thu hồi ánh mắt.

“Đã đến lúc… báo cho chủ nhân.”