Đêm xuống trên đường núi.
Đoàn tiêu dừng chân bên một bãi đất trống, lửa trại được nhóm lên, ánh lửa hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng cảnh giác. Sau trận phục kích ban ngày, không ai dám lơ là dù chỉ nửa khắc.
Lâm Vô Danh ngồi cách đống lửa một đoạn, dựa lưng vào thân cây khô.
Vai hắn vẫn đau, nhưng trong lòng lại không ngừng hồi tưởng từng khoảnh khắc giao thủ ban trưa. Mỗi bước tránh né, mỗi lần phản kích đều như khắc sâu vào trí óc.
Vậy là giang hồ thật sự…
Triệu Hành Phong chậm rãi bước tới, ném cho hắn một bầu rượu nhỏ.
“Uống một ngụm. Đuổi hàn.”
Vô Danh nhận lấy, lắc đầu:
“Ta không quen uống rượu.”
“Không phải để say.” Lão nói. “Là để nhớ.”
Vô Danh ngẩn người.
Triệu Hành Phong ngồi xuống đối diện, lấy từ trong áo ra một quyển sách mỏng, bìa cũ đến mức không còn chữ.
“Quyển này,” lão nói chậm rãi, “gia gia ngươi giao cho ta giữ… phòng khi có một ngày ngươi phải dùng đến.”
Vô Danh tim đập mạnh.
“Đây là…”
“Huyết Ảnh Kinh.”
Hai chữ vừa thốt ra, gió đêm như nặng thêm vài phần.
Triệu Hành Phong nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Nghe cho rõ. Đây không phải thần công giúp ngươi xưng bá. Đây là võ công giết người rất nhanh. Nếu tâm không vững, học xong chỉ có hai kết cục: hoặc điên, hoặc chết.”
Vô Danh siết chặt tay.
“Ta học… để sống.”
Triệu Hành Phong gật đầu.
“Vậy là đủ.”
Lão mở trang đầu tiên.
Không có chiêu thức hoa mỹ, không có hình vẽ. Chỉ có những dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng như lưỡi dao:
Huyết Ảnh chi đạo, không cầu mạnh, chỉ cầu đúng.
Một bước lệch, thân vong.
“Đây là tầng thứ nhất,” Triệu Hành Phong nói.
“Không phải kiếm pháp. Là thân pháp và sát niệm.”
Lão đứng dậy, dùng gậy vạch một vòng tròn trên đất.
“Ngươi đứng trong đó. Ta đánh.”
Vô Danh giật mình:
“Tiền bối—”
“Nếu không chịu nổi, ngươi sẽ chết sớm ngoài kia.”
Không cho hắn phản ứng, Triệu Hành Phong đã bước vào vòng.
Cây gậy gỗ quét ngang.
Vô Danh tránh.
Quét ngược.
Hắn lùi.
Đòn thứ ba đến nhanh hơn, gần như không báo trước. Trong khoảnh khắc ấy, Vô Danh bỗng hiểu ra điều gì đó.
Không phải né… mà là chiếm vị trí.
Hắn bước chéo sang trái, thân hình lướt qua sát bên Triệu Hành Phong, gậy gỗ đánh trượt trong gang tấc.
Triệu Hành Phong dừng lại.
Ánh mắt lão lần đầu tiên lóe sáng.
“Ngươi cảm nhận được rồi.”
Vô Danh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
“Ta… chỉ thấy nếu đứng yên, ta chết.”
“Đó chính là Huyết Ảnh.”
Triệu Hành Phong nói chậm rãi.
“Không phải chạy trốn, mà là bóng của ngươi luôn đứng ở chỗ kẻ địch không kịp đề phòng.”
Lão đặt tay lên vai hắn.
“Tầng thứ nhất chỉ có một điều: sống sót trong ba bước.”
Đêm đó, Vô Danh luyện đến khi hai chân run rẩy, mắt hoa đầu óc quay cuồng. Nhưng càng mệt, cảm giác thân thể hắn càng nhẹ, động tác càng gọn.
Như thể có một cái gì đó đang thức tỉnh.
Gần sáng.
Một tiêu sư chạy vội tới, sắc mặt tái nhợt.
“Triệu lão! Phía trước… có người chết!”
Mọi người kéo nhau đến.
Bên lề đường, một xác người nằm ngửa, ngực có vết kiếm rất mảnh, gọn gàng đến lạnh người.
Triệu Hành Phong chỉ nhìn một cái đã biến sắc.
“Huyết Ảnh Thủ.”
Vô Danh tim thắt lại.
“Họ… đến nhanh vậy sao?”
Triệu Hành Phong gật đầu.
“Không phải đến vì tiêu.”
Lão quay sang hắn, giọng trầm xuống:
“Là đến vì ngươi.”
Trong sương sớm mờ ảo, con đường phía trước kéo dài như một lưỡi kiếm chưa tuốt khỏi vỏ.
Và Lâm Vô Danh hiểu rõ—
Từ hôm nay trở đi, hắn không còn là kẻ chỉ chạy trốn giang hồ.
Hắn đã bắt đầu đi vào trung tâm của nó.