MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 8: Truy Sát Giữa Đường Núi

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 8: Truy Sát Giữa Đường Núi

571 từ · ~3 phút đọc

Sương sớm còn chưa tan thì đoàn tiêu đã lên đường.

Không khí nặng nề khác hẳn những ngày trước. Xác chết bên đường như một lời cảnh cáo không cần nói thành lời: bọn họ đã ở rất gần.

Lâm Vô Danh cưỡi ngựa đi giữa đoàn, ánh mắt không rời khỏi rừng cây hai bên đường. Tai hắn căng ra, từng tiếng lá lay, từng hơi gió đều lọt vào nhận thức.

Huyết Ảnh Kinh – tầng thứ nhất – vẫn còn rất thô sơ, nhưng nó đã thay đổi cách hắn nhìn thế giới.

Có thứ gì đó… không đúng.

Đoàn tiêu vừa đi vào một đoạn hẻm núi hẹp, vách đá dựng đứng hai bên, con đường chỉ đủ cho hai xe đi song song.

Triệu Hành Phong giơ tay.

“Dừng.”

Ngay khoảnh khắc ấy—

Vút! Vút!

Tên bắn xuống như mưa từ trên vách đá.

“Bảo vệ xe!” Lưu Hổ gầm lên.

Tiêu sư lập tức dựng khiên, kéo ngựa vào giữa. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp khe núi.

Vô Danh nép sát xe tiêu, tim đập mạnh nhưng đầu óc lại lạnh lạ thường.

Không phải cướp.

Tên không nhắm vào hàng.

Một bóng người áo đen từ trên vách đá nhảy xuống, đáp nhẹ như mèo trước mặt Vô Danh. Kiếm mảnh lóe lên, không nói một lời, đâm thẳng vào cổ họng hắn.

Quá nhanh!

Vô Danh xoay người theo bản năng, thân thể trượt chéo sang một góc chết.

Soạt!

Kiếm lướt sát cổ áo.

Trong ba bước.

Huyết Ảnh Kinh hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.

Đứng ở nơi đối phương không kịp xoay.

Vô Danh bước lên nửa bước, kiếm gỗ đánh ngược vào cổ tay kẻ áo đen.

Keng!

Kiếm thép rung mạnh.

Kẻ áo đen khẽ “hừ” một tiếng, lùi lại, ánh mắt lóe lên ngạc nhiên.

“Ngươi học Huyết Ảnh?”

Vô Danh không trả lời.

Hắn không có thời gian.

Một tên khác lao tới từ phía sau. Vô Danh xoay người, lưng dựa vào vách đá, hơi thở dồn dập nhưng nhịp vẫn giữ đều.

Hai người.

Một trước, một sau.

Không thể bị kẹp.

Hắn bất ngờ lao về phía trước, không đánh, chỉ áp sát. Đối phương theo phản xạ lùi lại nửa bước.

Chỉ nửa bước ấy—

Vô Danh xoay người, kiếm gỗ quét ngang bụng tên phía sau.

“Á!”

Tên kia ngã nhào, mất khả năng chiến đấu.

Tên áo đen còn lại sắc mặt thay đổi.

“Mới nhập môn mà dám—”

Một cây gậy gỗ quét tới từ bên hông.

Bốp!

Triệu Hành Phong đánh trúng vai hắn, lực không mạnh nhưng chính xác đến tàn nhẫn.

“Đánh nhau mà còn nói nhiều,” lão lạnh giọng.

Tên áo đen nghiến răng, bật lui, nhún người nhảy lên vách đá. Những kẻ còn lại cũng lập tức rút lui, tan vào rừng núi như chưa từng xuất hiện.

Yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng tên cắm vào đá.

Vô Danh đứng dựa vào xe tiêu, tay run nhẹ. Không phải vì sợ—mà vì cơ thể hắn vừa vượt qua giới hạn của chính mình.

Triệu Hành Phong nhìn hắn rất lâu.

“Ngươi không đánh để thắng,” lão nói. “Ngươi đánh để sống.”

Vô Danh khẽ gật đầu.

“Nhưng… họ sẽ còn quay lại.”

“Đúng.” Triệu Hành Phong nhìn về phía con đường trước mặt.

“Và lần sau, sẽ không chỉ là dò xét.”

Đoàn tiêu tiếp tục lên đường.

Phía trước, mây đen tụ lại trên đỉnh núi, gió bắt đầu đổi hướng.

Lâm Vô Danh siết chặt chuôi kiếm gỗ.

Hắn biết rõ một điều—

Huyết Ảnh Kinh đã mở, thì giang hồ sẽ không cho hắn quay đầu nữa.