MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Kiếm ẢnhChương 9: Bóng Trăng Trở Lại

Giang Hồ Kiếm Ảnh

Chương 9: Bóng Trăng Trở Lại

584 từ · ~3 phút đọc

Mưa bắt đầu rơi khi đoàn tiêu vừa ra khỏi hẻm núi.

Không lớn, nhưng dày và lạnh, phủ lên mặt đất một lớp bùn trơn trượt. Trời tối sầm dù mới xế chiều, mây đen vần vũ như báo trước điều chẳng lành.

Triệu Hành Phong hạ lệnh:

“Không nghỉ. Tăng tốc.”

Ngựa hí khẽ, bánh xe lăn nhanh hơn. Nhưng chưa đi được bao xa, Vô Danh bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Cảm giác này…

Hắn quay đầu.

Không có gì ngoài màn mưa và rừng cây mờ mịt.

“Dừng lại.”

Giọng nói vang lên từ phía trước, trong trẻo nhưng lạnh.

Một bóng người đứng giữa đường.

Áo xanh nhạt, dáng mảnh mai, tóc buộc cao, thanh kiếm mảnh ánh lên sắc bạc dưới màn mưa.

Vô Danh sững người.

“Nguyệt Nhi…”

Tần Nguyệt Nhi.

Nàng đứng đó, như thể đã chờ sẵn từ rất lâu.

Lưu Hổ siết chặt đao:

“Người của Huyết Ảnh Môn?”

Nguyệt Nhi liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt sắc như dao.

“Nếu ta là địch, các ngươi đã nằm xuống từ lúc mưa bắt đầu.”

Triệu Hành Phong bước lên trước một bước, nhìn nàng thật lâu.

“Ngươi đến nhanh hơn ta tưởng.”

“Bọn họ cũng vậy.” Nguyệt Nhi đáp. “Ba tổ truy sát. Một đã bị các ngươi đụng độ. Hai tổ còn lại… đang khép vòng.”

Không khí lập tức căng cứng.

“Bao lâu?” Triệu Hành Phong hỏi.

Nguyệt Nhi ngẩng đầu nhìn trời.

“Không quá nửa canh giờ.”

Vô Danh nắm chặt kiếm gỗ.

“Vậy chúng ta—”

“Không chạy kịp.” Nguyệt Nhi cắt lời.

Nàng quay sang nhìn thẳng vào hắn.

“Trừ khi có người cản hậu.”

Lời nói rơi xuống như một nhát chém vô hình.

Triệu Hành Phong chưa kịp mở miệng thì Vô Danh đã bước lên.

“Ta ở lại.”

“Ngươi không đủ mạnh.” Nguyệt Nhi nói thẳng.

“Nhưng ta là mục tiêu.”

Vô Danh đáp, giọng bình tĩnh đến lạ.

“Nếu họ bắt được ta, đoàn tiêu sẽ an toàn.”

Mưa nặng hạt hơn.

Nguyệt Nhi nhìn hắn rất lâu, ánh mắt thoáng rung động.

“Ngươi học đến đâu rồi?”

“Huyết Ảnh Kinh, tầng thứ nhất.”

Nàng khẽ thở ra.

“Vậy thì nghe cho rõ.”

Nguyệt Nhi bước tới, đặt tay lên vai hắn.

“Ngươi hiểu Huyết Ảnh là bóng, nhưng ngươi chưa hiểu trăng.”

Vô Danh ngẩn người.

“Bóng sinh ra từ ánh sáng.”

Nàng nói chậm rãi.

“Muốn sống, ngươi không chỉ tránh sát chiêu, mà phải dẫn đối phương nhìn sai vị trí của ngươi.”

Nói xong, nàng rút kiếm.

Một động tác rất chậm.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Vô Danh bỗng có cảm giác… không biết nàng đang đứng ở đâu.

“Đây là Ảnh Bộ,” Nguyệt Nhi nói.

“Chỉ là mảnh vụn của tầng thứ hai. Ngươi nhìn cho kỹ.”

Nàng bước một bước.

Rồi bước thứ hai.

Trong mắt Vô Danh, thân ảnh nàng như tách làm hai, rồi lại nhập làm một.

“Hiểu được bao nhiêu… là do ngươi.”

Từ trong rừng, tiếng còi ngắn vang lên.

Nguyệt Nhi thu kiếm, quay lưng:

“Ta sẽ dẫn một tổ đi. Ngươi cản tổ còn lại. Không thắng cũng được—”

Nàng dừng lại, quay đầu.

“Chỉ cần sống.”

Triệu Hành Phong trầm giọng:

“Nếu nửa canh giờ ngươi không quay lại—”

“Ta sẽ không chết.”

Nguyệt Nhi cười nhạt. “Chưa đến lúc.”

Nói xong, nàng lao vào màn mưa, thân ảnh tan biến như ánh trăng bị mây che khuất.

Vô Danh đứng lại bên con đường bùn lầy.

Tiếng bước chân vang lên từ rừng phía sau.

Ba bóng đen chậm rãi xuất hiện.

Kiếm tuốt khỏi vỏ.

Vô Danh hít sâu.

Trong đầu hắn hiện lên từng bước chân của Nguyệt Nhi, từng nhịp dịch chuyển mơ hồ.

Bóng… và trăng.

Hắn bước lên.

Mưa xóa nhòa thân ảnh thiếu niên, chỉ còn lại một cái bóng mờ lay động trong đêm.

Và lần này—

Hắn không chạy.