Cánh cổng sắt nặng nề của trại giam rít lên một hồi dài tê tái như tiếng rên rỉ của một con thú già, rồi chậm chạp mở ra. Trần Vĩnh Lửng, biệt danh Lửng “Lì”, bước ra ngoài với một phong thái không thể nào “đại ca” hơn. Gã dừng lại, hít một hơi thật sâu cái không khí tự do vốn nồng nặc mùi bụi bặm và khói xe, rồi đưa tay chỉnh lại cổ chiếc sơ mi hoa hòe sặc sỡ mà gã đã nhờ đàn em gửi vào từ tuần trước. Chiếc áo mỏng tang, in hình những đóa hoa mẫu đơn to bằng cái bát tô, bay phấp phới trong gió như muốn thông báo với cả thế giới rằng: "Vua của Chợ Lớn đã trở lại!".
Lửng nheo mắt nhìn về phía cuối con đường. Gã kỳ vọng một cảnh tượng như trong phim bộ TVB: mười chiếc Mercedes đen bóng loáng dàn hàng ngang, hai mươi gã đàn em mặc vest đen đeo kính râm đồng loạt cúi đầu hô lớn: "Chào mừng đại ca hồi cung!". Nghĩ đến đó, gã bất giác mỉm cười, để lộ chiếc răng khểnh mà gã luôn tự hào là điểm quyến rũ chết người đối với các “A Chế” ở khu chung cư Hùng Vương.
Nhưng, thực tế là một cái tát thẳng tay vào mộng tưởng của gã.
Giữa cái nắng gắt gỏng của Sài Gòn, chẳng có chiếc Mercedes nào cả. Chỉ có một gã thanh niên thấp đậm, mặc chiếc áo ba lỗ bạc màu, đang loay hoay đạp lấy đạp để một con xe Cub 81 tàn tạ, khói phun ra mù mịt như đang trình diễn ảo thuật.
"Đại ca! Đại ca Lửng ơi! Ngộ ở đây nè!"
Tiếng kêu thất thanh của Sang “Sứt” khiến Lửng muốn lộn nhào. Gã lầm lũi tiến lại gần, nhìn con chiến mã đang rên rỉ như sắp đứt hơi của đàn em, rồi nhìn cái mặt hớn hở của Sang, cảm thấy lòng tự trọng giang hồ của mình vừa bị sứt mẻ một miếng lớn hơn cả cái răng của thằng đệ.
"Sang? Chỉ có mình nị thôi hả? Mấy thằng khác đâu? Xe hơi đâu? Hàng tiền đạo của ngộ đâu hết rồi?" – Lửng gằn giọng, cố giữ vẻ uy nghiêm dù mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán.
Sang “Sứt” nhe răng cười, quệt mồ hôi bằng cái bắp tay xăm hình con cá chép nhưng nhìn kỹ lại giống con cá lau kiếng: "Đại ca thông cảm, thằng Bình Bụi đang mắc bận... đi giao hàng cho Bà Nội. Còn thằng Minh Móm thì đang bận đứng 'tiếp khách' đầu hẻm. Có mình ngộ là dũng cảm nhất, dám lấy con Cub của ông Tám hủ tiếu gõ để đi đón đại ca nè. Lên xe đi, không thôi lát nữa ông Tám phát hiện là ổng dùng muỗng gõ đầu ngộ chết!"
Lửng thở dài một hơi dài hơn cả quãng đường từ trại giam về tới Quận 5. Gã lóng ngóng leo lên cái yên xe bé xíu, đôi chân dài ngoằng của gã suýt chút nữa là chạm đất. Con xe Cub già nua rên rỉ dưới sức nặng của hai gã giang hồ, khói đen xả ra một màn sương mờ ảo, trông chẳng giống "Long Hổ tái xuất" chút nào, mà giống hai gã đi buôn đồng nát bị vỡ nợ hơn.
Chiếc xe len lỏi vào khu phố người Hoa khi nắng chiều đã ngả sang màu vàng mật ong. Mùi vị của Chợ Lớn ập vào mũi Lửng: mùi thuốc Bắc nồng nàn từ các tiệm thuốc trên đường Hải Thượng Lãn Ông, mùi vịt quay thơm phức, và cả cái không khí ồn ã, náo nhiệt của những tiếng rao hàng xen lẫn tiếng Quảng Đông, tiếng Tiều. Lửng khẽ nhắm mắt, cảm giác như mình đang thực sự thuộc về nơi này. Gã mơ về một viễn cảnh huy hoàng: tối nay gã sẽ triệu tập anh em ở vũ trường, uống rượu Tây, bàn chuyện đại sự, và có lẽ sẽ bắt đầu chiến dịch thu phục lại những con hẻm đã mất.
"Tới rồi đại ca! Đại bản doanh đây!" – Sang “Sứt” thắng gấp, làm Lửng suýt nữa là bay thẳng vào cái mẹt bán bánh hẹ bên lề đường.
Lửng chỉnh đốn trang phục, mặt lạnh như tiền bước xuống xe. Nhưng nụ cười của gã vụt tắt khi nhận ra đây không phải là cái bar sàn hay sòng bài nào cả. Đây là tiệm mì vịt tiềm cũ kỹ của gia đình gã. Trên tấm biển hiệu gỗ đen sì mòn vẹt là dòng chữ "Trần Gia Mì Gia" đang đung đưa trước gió.
"Nị dẫn ngộ về đây làm gì? Ngộ nói là đi họp bang hội mà?" – Lửng trợn mắt.
Chưa kịp để Sang trả lời, một âm thanh thanh mảnh nhưng đầy uy quyền vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ: "Thằng Lửng đó hả? Có giỏi thì nị bước đi thêm một bước nữa thử xem?"
Lửng cứng đờ người. Cái giọng nói này... gã thà đối mặt với mười tay cảnh sát còn hơn đối mặt với chủ nhân của nó. Gã chậm chạp quay đầu lại. Bà Nội (A Ma) đang đứng đó, tay cầm một chiếc dép tổ ong loại dày, đôi mắt sau làn khói bốc ra từ nồi nước dùng nhìn gã sắc như dao cạo mì.
"Nội... Nội khỏe không Nội?" – Lửng nặn ra một nụ cười cầu hòa, cái vai gã rụt lại như con rùa rụt cổ.
Bà Nội không thèm đáp lời chào, bà nhìn từ trên xuống dưới cái bộ dạng sơ mi hoa hòe của gã rồi bĩu môi: "Khỏe cái khỉ mốc! Ngộ chưa chết là nị thất vọng lắm đúng không? Đi đâu mấy năm nay mà cái mặt nhìn hãm tài dữ vậy con? Vô đây!"
Lửng lí nhí: "Dạ, con mới đi... tu nghiệp về. Con định đi chào hỏi anh em chút..."
"Anh em cái đầu nị! Nhìn coi, tiệm mì của ba mẹ nị giờ vắng hoe, thằng Sang, thằng Bình phải đi bưng bê lòi bản họng ra kìa. Vô bếp mau!" – Bà Nội vừa nói vừa tung một cú "thiết thủ" bằng chiếc dép tổ ong. Chiếc dép bay một vòng cung hoàn hảo, sượt qua chỏm tóc vuốt keo của Lửng rồi ghim thẳng vào tường với một tiếng "chát" khô khốc.
Lửng nuốt nước bọt cái ực. Gã biết, trong cái khu phố này, gã có thể là đại ca của ai không biết, nhưng với người phụ nữ cao mét rưỡi đang đứng kia, gã mãi mãi chỉ là một thằng cháu tội đồ.
Bên trong tiệm mì, hơi nóng từ những nồi nước lèo khổng lồ tỏa ra nghi ngút. Mùi quế, hồi, đinh hương và mùi vịt tiềm đặc trưng bốc lên nồng đậm. Thằng Bình Bụi và thằng Minh Móm thấy đại ca vào thì định chạy lại ôm thắm thiết, nhưng cái nhìn của Bà Nội khiến cả hai chỉ dám đứng nghiêm như đi lính, tay vẫn cầm cái giẻ lau bàn.
Bà Nội ném một xấp vải màu hồng phấn lên bàn, ngay trước mặt Lửng. Gã cầm lên, mắt chữ O miệng chữ A khi nhận ra đó là một chiếc tạp dề. Mà không phải tạp dề thường, nó là tạp dề có in hình con vịt đeo nơ vô cùng thùy mị.
"Cái gì đây Nội? Con là đại ca giang hồ mà Nội bắt con mặc cái này?" – Lửng kêu lên như bị thiến.
"Giang hồ cái con khỉ! Ở đây chỉ có nhân viên tiệm mì thôi. Ba mẹ nị để lại cho nị cái tiệm này, nị phá cho nát rồi đi 'du lịch' mấy năm. Bây giờ nị về, không phục hưng được cái tiệm này thì đừng hòng ngộ giao sổ đỏ cho mà đi mần đại ca. Ngộ nói cho nị biết, nị không bán được 100 tô mì một ngày thì cứ xác định là đi chùi toilet cho tiệm thuốc Bắc bên cạnh suốt đời nghe không!"
Lửng nhìn đám đàn em. Thằng Sang Sứt lén quay đi chỗ khác cười thầm, thằng Bình Bụi thì giả vờ nghiên cứu vết nứt trên tường. Niềm kiêu hãnh của một tay chơi Chợ Lớn vừa đổ sụp như căn nhà lá sau cơn bão.
"Và đây nữa!" – Bà Nội chìa ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ chói. "Bản khế ước. Nị ký vô đây. Trong vòng 6 tháng, tiệm không lên đời Michelin tự phong của cái hẻm này thì tất cả đất đai, nhà cửa ngộ hiến cho hội từ thiện hết. Lúc đó nị có muốn đi làm đại ca cái gầm cầu thì ngộ cũng không cản."
Lửng nhìn tờ giấy, rồi nhìn nồi nước dùng đang sôi sùng sục, cảm thấy tiền đồ của mình tối tăm như cái màu nước lèo vịt tiềm. Gã cầm bút, tay run run ký vào bản khế ước bán thân cho... nồi mì.
Vừa ký xong, Bà Nội đã dúi vào tay gã một cái rổ nhựa chứa đầy bát bẩn: "Cái gì cũng phải bắt đầu từ căn bản. Giang hồ muốn làm việc lớn thì phải biết rửa sạch bụi trần. Ra sau hè, rửa hết đống này cho ngộ. Thằng Sang, thằng Bình, thằng Minh, ba đứa bây giám sát nó. Thằng nào bao che, ngộ cắt khẩu phần cơm tối!"
Thế là, trong buổi chiều đầu tiên tái xuất giang hồ, thay vì được ngồi trên ngai vàng của những cuộc chơi, Trần Vĩnh Lửng phải ngồi xổm trên một cái ghế nhựa thấp tè sau hè tiệm mì. Gã mặc chiếc sơ mi mẫu đơn giá 200 ngàn đồng, khoác chiếc tạp dề vịt hồng, hai tay lấm lem bọt xà phòng, mồm thì lẩm bẩm chửi thề nhưng tay vẫn phải kỳ cọ đống bát đĩa sạch bong kin kít.
Trên cánh tay phải của gã, hình xăm Doraemon – kết quả của một lần say rượu bị thợ xăm "lừa tình" là hình rồng uy mãnh – dường như cũng đang cười nhạo gã.
"Đại ca... nhìn đại ca rửa bát có phong thái lắm, rất là... uy dũng!" – Minh Móm đứng bên cạnh, cố gắng nịnh hót một câu để xoa dịu không khí.
Lửng ngước lên, đôi mắt hằn học nhìn đàn em: "Câm mồm! Đứa nào dám hé răng chuyện hôm nay cho đám giang hồ Quận 11 biết, ngộ thề sẽ lấy nước rửa bát này bắt tụi bây uống hết sạch, nghe rõ chưa?"
"Dạ rõ!" – Ba thằng đàn em đồng thanh, nhưng trong lòng đứa nào cũng đang nghĩ tới việc tối nay sẽ kể lại chuyện này cho mấy bà bán nước sâm đầu hẻm nghe để lấy thêm vài ly miễn phí.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của phố người Hoa, huyền thoại về một đại ca "vịt tiềm" bắt đầu từ những bong bóng xà phòng rẻ tiền nhất. Lửng không biết rằng, cái khế ước oái oăm này không chỉ đưa gã vào bếp, mà còn đưa gã vào một cuộc phiêu lưu mà ngay cả trong những giấc mơ điên rồ nhất của mình, gã cũng chưa bao giờ nghĩ tới.