MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 2: BẢN KHẾ ƯỚC "MÙI VỊT TIỀM" VÀ CHIẾC TẠP DỀ HỒNG

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 2: BẢN KHẾ ƯỚC "MÙI VỊT TIỀM" VÀ CHIẾC TẠP DỀ HỒNG

1,440 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp len qua những kẽ hở của dãy chung cư cũ, Chợ Lớn đã bắt đầu cựa mình bằng những âm thanh đặc trưng: tiếng cửa sắt kéo ràn rạt, tiếng còi xe máy vội vã và mùi khói than tổ ong nồng đượm.

Trong bếp tiệm mì Trần Gia, A Lửng đang đứng bất động như một pho tượng tạc bằng mỡ heo. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc gương vỡ góc treo trên tường. Một gã thanh niên cao ráo, gương mặt góc cạnh bụi bặm, cánh tay trái xăm hình Doraemon đang cầm bánh rán vô cùng "uy dũng", nhưng trên người lại là chiếc tạp dề màu hồng phấn in hình con vịt đeo nơ.

"Nội à, con thà đi quét lá đa ở chùa Bà còn hơn mặc cái thứ này bưng mì," Lửng lầm bầm, tay gãi gãi cái gáy tóc đã được vuốt keo dựng đứng.

"Nị nói cái gì đó?" Giọng Bà Nội (A Ma) vang lên đanh thép từ phía sau. Bà đang thong thả ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc, tay cầm tách trà phổ nhĩ, nhưng chân thì đã xỏ sẵn vào chiếc dép tổ ong "vũ khí hạng nặng".

Lửng giật thót, lập tức nở nụ cười cầu hòa: "Dạ... con nói là cái tạp dề này nó tôn da con quá, nhìn con giống đại ca... thân thiện."

Bà Nội đặt tách trà xuống cái "cộp", lôi từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp tư, phẳng phiu nhưng tỏa ra một áp lực kinh người. Bà từ tốn mở ra, đặt lên bàn gỗ:

"Ký vô đây. Đây là 'Bản cam kết phục hưng Trần Gia'. Nội dung đơn giản lắm: Một là nị bán được 100 tô mì mỗi ngày, đưa tiệm mì trở lại thời hoàng kim như lúc ba nị còn sống. Hai là nị ký tên vô tờ di chúc này, toàn bộ sổ đỏ khu đất này ngộ sẽ hiến cho hội từ thiện, nị dắt đám đàn em ra gầm cầu mà làm bang hội 'Cái Bang'."

Lửng cầm tờ giấy lên, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm. "100 tô? Nội ơi, giờ người ta đi ăn sushi, ăn pizza hết rồi, ai còn ăn mì vịt tiềm nhiều thế này nữa?"

"Đó là chuyện của nị. Giang hồ mà không có đầu óc thì chỉ có nước đi bốc vác. Nị nhìn cái tiệm đi, mạng nhện sắp kết thành lồng đèn tới nơi rồi kìa!" Bà Nội chỉ tay ra phía gian ngoài, nơi thằng Sang Sứt đang cầm cái chổi lông gà quẹt qua quẹt lại một cách vô hồn.

Lửng tặc lưỡi, ký cái "xoẹt" vào bản khế ước. Gã tự nhủ: “Hừ, đại ca Lửng này hồi xưa cân cả khu phố, chẳng lẽ không cân nổi 100 tô mì?”

Nhưng đời không như mơ, và giang hồ gác kiếm không đơn giản như phim Hồng Kông.

Vừa ký xong, Lửng vứt cái tạp dề xuống, định chuồn ra cửa hẻm để họp mặt "anh em xã hội" nhằm tìm cách "phô trương thanh thế" cho tiệm mì. Gã đã lên kế hoạch: sẽ cho đàn em đi dán tờ rơi khắp các trụ điện, thậm chí bắt mấy thằng nhóc lêu lổng trong vùng phải vào ăn mì mới được đi qua hẻm.

"Sang! Bình! Minh! Đi theo đại ca hành sự!" Lửng hô lớn.

"Dạ!" Ba thằng đàn em hăm hở chạy lại, mặt đứa nào cũng hầm hố như sắp đi thanh toán bang phái.

Vừa bước ra tới đầu hẻm, một bóng dáng thanh mảnh xuất hiện, chặn ngay lối đi. Đó là Tiểu Linh, con gái tiệm thuốc Bắc Vĩnh Hòa Đường kề bên. Cô mặc bộ sườn xám cách điệu đơn giản, tóc buộc cao, tay cầm một cuốn sổ da nhỏ và chiếc bút máy.

"Anh Lửng, đi đâu sớm vậy?" Tiểu Linh hỏi, giọng thanh tao nhưng ánh mắt thì nhìn Lửng như nhìn một loại virus lạ cần được cách ly.

"À... Chào Tiểu Linh chế chế. Ngộ đi làm chuyện đại sự, chuyện của đàn ông giang hồ, nị không hiểu được đâu," Lửng vênh mặt, xịt một hơi nước hoa nồng nặc khiến Tiểu Linh khẽ nhăn mũi.

Tiểu Linh thản nhiên mở sổ ra, vừa viết vừa nói: "Chuyện đại sự là đi tụ tập băng đảng đúng không? Bà Nội anh có dặn tôi, hễ thấy anh bước chân ra khỏi hẻm trước giờ đóng cửa tiệm là phải báo cáo ngay. Để tôi xem... 'Trần Vĩnh Lửng, vi phạm khế ước giờ giấc, có dấu hiệu ngựa quen đường cũ'..."

Lửng đứng hình. Gã quên mất Tiểu Linh chính là "tai mắt" thân cận nhất của Bà Nội. Cô nàng này từ nhỏ đã học giỏi, nghiêm túc, và đặc biệt là cực kỳ ghét những kẻ "đầu trộm đuôi cướp" như gã.

"Nị... nị đừng có mà mách lẻo nha! Ngộ chỉ đi... khảo sát thị trường thôi!" Lửng lắp bắp.

"Khảo sát thị trường ở quán cà phê chuồng hay quán bida?" Tiểu Linh nhướng mày, rồi chỉ tay ngược vào trong tiệm mì. "Về đi. Bà Nội anh đang đợi anh chặt vịt kìa. Hay là để tôi gọi bà ra đây bằng cái loa cầm tay của phường?"

Đúng lúc đó, từ xa, bà bán cá ngoài chợ Phùng Hưng đi ngang qua, thấy Lửng liền oang oang: "A Lửng đó hả? Mới về hả con? Bà Nội mày dặn hễ thấy mày ở đâu là phải gọi bả ngay đó nha!"

Lửng cảm thấy cả cái Chợ Lớn này đang bao vây gã. Đây không phải là khu phố, đây là một cái "thiên la địa võng" bằng tình làng nghĩa xóm. Đi đến đâu cũng gặp "tình báo viên" của Bà Nội.

Gã lủi thủi đi ngược vào tiệm, ba thằng đàn em cũng tiu nghỉu đi theo sau như một đoàn vịt con bị mẹ mắng.

"Đại ca, hay là mình đánh lạc hướng Tiểu Linh đi?" Thằng Minh Móm hiến kế. "Em sẽ ra đứng giả vờ ngất xỉu trước tiệm thuốc, đại ca tranh thủ vọt lẹ."

"Vọt cái đầu nị! Nị không thấy cô ta cầm cây kim châm cứu hả? Nó chọc cho nị liệt luôn bây giờ!" Lửng gắt gỏng, hậm hực quay lại gian bếp.

Suốt buổi sáng hôm đó, tiệm mì vắng như chùa Bà ngày thường. Lửng ngồi bó gối trên cái ghế đẩu, nhìn nồi nước dùng bốc khói mà lòng đau như cắt. Gã chưa bao giờ thấy 100 tô mì lại xa vời đến thế.

"Đại ca, có khách!" Thằng Sang Sứt reo lên.

Lửng bật dậy như lò xo, chỉnh lại cái tạp dề hồng, nặn ra nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể: "Chào lảo bản, nị dùng mì..."

Nụ cười gã tắt ngóm. Khách hàng đầu tiên là một lão già rách rưới, tay cầm cái bát sứt mẻ. Lão nhìn Lửng rồi nhìn cái tạp dề con vịt, bật cười khùng khục: "A Lửng đó hả? Nghe nói nị mới về, ngộ tới xin tô nước lèo uống cho ấm bụng."

Lửng định quuát lên, nhưng nhìn thấy Bà Nội đang đứng lù lù ở góc nhà, tay lăm lăm chiếc dép, gã liền nghiến răng, múc một bát nước lèo đầy ắp đưa cho lão già: "Đây, uống đi rồi đi lẹ cho ngộ nhờ. Đừng có kể với ai là thấy ngộ mặc cái này nghe chưa!"

Đến trưa, tiệm vẫn chỉ bán được đúng... 3 tô cho mấy người bốc vác hảo tâm. Lửng bắt đầu cảm thấy cái tiền đồ "đại ca" của mình đang tan chảy như mỡ vịt.

Gã liếc nhìn sang tiệm thuốc Bắc bên cạnh, thấy Tiểu Linh đang tỉ mỉ bốc thuốc cho khách, ánh nắng chiếu vào nghiêng nghiêng khiến cô trông càng thanh cao. Lửng hậm hực nghĩ: “Được lắm, đợi đó, ngộ sẽ cho nị thấy cái tiệm mì này sẽ bá chủ Chợ Lớn như thế nào. Châm cứu hả? Để xem kim của nị có nhanh bằng cái vá múc mì của ngộ không!”

Nhưng ngay lúc đó, tiếng hét của Bà Nội vang lên phá tan dòng suy nghĩ: "LỬNG! RA RỬA BÁT TIẾP! CÁI TIỆM THUỐC BÊN CẠNH NGƯỜI TA SẠCH BONG, CÒN TIỆM MÌ MÀY THÌ RUỒI NÓ CŨNG KHÔNG BUỒN TỚI KÌA!"

Lửng lầm lũi đi vào. Khế ước đã ký, máu đã chảy (thực ra là mồ hôi), đại ca Lửng chính thức bước vào cuộc chiến cam go nhất cuộc đời: Cuộc chiến với 100 tô mì vịt tiềm và cái nhìn sắc lẹm của cô nàng hàng xóm.