Nếu có ai đó nói rằng Chợ Lớn là nơi ngọa hổ tàng long, thì tiệm mì Trần Gia chính là minh chứng sống động nhất, dù "hổ" và "long" ở đây hiện đang trong tình trạng... rụng lông và mẻ vảy.
Trưa hôm ấy, cái nắng như đổ lửa hầm hập phả vào con hẻm nhỏ. A Lửng đứng giữa bếp, mồ hôi nhễ nhại làm bết bát cả mớ tóc vuốt keo dựng đứng. Gã nhìn ba tên đàn em đang đứng dàn hàng ngang trước mặt, lòng bỗng dấy lên một nỗi bi tráng khó tả. Đây là bộ ba "Tam Tai" lừng lẫy, những kẻ từng khiến đám cho vay nặng lãi đầu đường phải kiêng dè, nay lại tụ họp dưới trướng gã để thực hiện một sứ mệnh mới: Chống ế.
"Nghe rõ đây!" Lửng dõng dạc hô, cái vá múc mì trong tay chỉ thẳng vào mặt thằng Sang Sứt. "Kể từ hôm nay, tiệm mì Trần Gia bước vào trạng thái thiết quân luật. Mục tiêu là 100 tô mì. Thằng nào làm sai, Bà Nội sẽ dùng 'thiết thủ dép tổ ong' xử lý, đừng có trách đại ca không bảo kê được!"
Ba tên đàn em nuốt nước bọt cái ực, đồng thanh hô: "Rõ!" nhưng âm thanh có phần run rẩy.
"Thằng Sang!" Lửng gầm lên. "Nị có đôi tay của một đấu sĩ. Ngày xưa nị đấm người ta sưng mặt, nay nị dùng đôi tay đó để nhào bột cho ngộ. Nhào sao cho sợi mì nó dai như tình nghĩa anh em, nhào sao cho khách ăn vào là thấy cả một bầu trời võ thuật. Hiểu chưa?"
Sang Sứt nhìn đống bột mì trắng xóa trên bàn, mặt mếu xáo: "Đại ca, nhào cái này nó... dính tay quá. Với lại con mèo hàng xóm cứ nhìn em như muốn nhảy vô đống bột này nè."
"Kệ nó! Nhào tiếp!" Lửng trừng mắt, rồi quay sang thằng Bình Bụi. "Còn nị, tay đua kiệt xuất của khu chung cư Hùng Vương. Con chiến mã Cub 81 của nị đã sẵn sàng chưa? Hễ có đơn là nị phải phóng như bay, nước lèo không được đổ một giọt, vịt không được lệch một miếng. Nị không phải là shipper, nị là hỏa tiễn của tiệm mì!"
Bình Bụi gãi đầu: "Dạ, nhưng con xe Cub nó mới bị rụng cái bô, đi tới đâu là cả xóm tưởng có khủng bố tới đó, ngộ sợ công an hốt quá đại ca."
"Bị hốt thì nói là đi làm từ thiện cứu đói! Lo mà chạy đi!" Lửng gạt phắt, rồi nhìn sang thằng Minh Móm – kẻ có cái miệng dẻo như kẹo kéo nhưng gương mặt lại lầm lì như vừa mất sổ gạo. "Minh, nị ra đứng trước cửa. Thấy ai đi ngang qua, nị phải dùng cái miệng 'hảo hảo' của nị mà mời người ta vô. Nhưng nhớ, bớt cái mặt hình sự lại, khách tưởng nị tính cướp tiệm mì chứ không phải ăn mì đâu!"
Thế là, cuộc tổng tấn công của "Giang hồ vịt tiềm" bắt đầu.
Trong gian bếp chật hẹp, Sang Sứt bắt đầu cuộc chiến với đống bột. Gã vận công, gồng bắp tay xăm trổ cuồn cuộn để nhào nặn. Tiếng bột đập vào bàn "bạch bạch" nghe như tiếng bao cát trong phòng tập võ. Sang vừa làm vừa lẩm bẩm: "Đây là chiêu mãnh hổ vờn bột... đây là chiêu rồng xanh vờn men...". Đáng tiếc là chiêu thức chưa kịp hoàn thành thì bột mì đã bay tung tóe, dính trắng xóa lên mặt đại ca Lửng đang đứng kiểm tra bên cạnh.
"Nị tính ám sát ngộ bằng bột mì hả Sang?" Lửng gào lên, mặt trắng bệch như ma cà rồng.
"Em... em xin lỗi đại ca, tại bột này nó phản chủ quá!"
Phía ngoài cửa, Minh Móm đang thực hiện nhiệm vụ "ngoại giao". Một bà nội trợ đi ngang qua, Minh liền tiến tới, cúi đầu sát mặt bà, giọng trầm đục: "Chế... vô ăn mì không?"
Bà lão giật nảy mình, ôm khư khư cái giỏ xách: "Mẹ ơi cướp! Cướp ban ngày tụi bây ơi!" rồi co giò chạy mất dép.
Lửng đứng trong nhà chứng kiến, chỉ biết đập đầu vào cột điện. "Ngộ bảo nị mời khách, không phải bảo nị đi trấn lột! Cười lên! Cười thân thiện vô!"
Minh Móm gồng mình nặn ra một nụ cười. Nhưng vì cái răng móm và đôi mắt vốn đã dữ tợn, nụ cười của hắn trông còn kinh dị hơn cả lúc không cười. Đám trẻ con đi ngang qua thấy Minh cười liền khóc thét, gọi mẹ inh ỏi.
Đúng lúc đó, Tiểu Linh từ tiệm thuốc Bắc Vĩnh Hòa Đường đi ra, tay cầm cuốn sổ ghi chép bất hủ. Cô nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt tiệm mì Trần Gia mà không khỏi thở dài. Cô tiến lại gần Lửng, nhìn gã từ đầu đến chân – người đang dính đầy bột mì và vẫn khoác chiếc tạp dề hồng.
"Anh Lửng, tôi nghĩ anh nên đổi tên tiệm mì thành 'Tiệm Mì Kinh Dị' thì đúng hơn đó," Tiểu Linh mỉa mai, môi khẽ nhếch lên một nụ cười thanh tao.
"Nị... nị biết cái gì! Đây là chiến thuật Marketing của giang hồ!" Lửng chữa thẹn, tay quẹt mớ bột trên trán.
"Marketing bằng cách hù dọa người già và trẻ em hả?" Tiểu Linh lắc đầu, rồi mở sổ ra viết: "Ngày thứ hai: Tiệm mì Trần Gia vẫn chưa bán được bát nào, nhân viên có dấu hiệu bất ổn tâm thần, chủ tiệm dính đầy bột như bánh bao sống."
"Nị đừng có mà ghi tầm bậy! Ngộ sắp có đơn hàng lớn rồi!" Lửng sừng sộ.
Vừa dứt lời, Bà Nội từ trong buồng bước ra, tay cầm chiếc dép tổ ong gõ nhịp lên lòng bàn tay. Bà nhìn đống bát đĩa trống trơn, rồi nhìn ba thằng đàn em đang lóng ngóng, thở dài một tiếng sườn sượt:
"Hảo hảo cái gì mà hảo hảo. Tụi bây làm giang hồ thì giỏi, chứ làm ăn thì thua cả mấy con kiến. Nhìn kìa, xe hủ tiếu gõ của ông Tám đầu hẻm người ta ngồi kín chỗ, còn tụi bây đứng đây làm xiếc bột mì."
Lửng nhìn ra đầu hẻm. Quả thật, xe hủ tiếu của ông Tám đang tấp nập khách. Mùi thơm của hành phi quện với tiếng "lốc cốc" đặc trưng của thanh tre gõ vào nhau nghe như một sự khiêu khích đối với cái bụng đang sôi sùng sục của Lửng.
"Nội yên tâm! Giang hồ có cách của giang hồ. Bình Bụi, chuẩn bị chiến mã! Sang, Minh, đi theo đại ca!"
Lửng tháo tạp dề, lấy lại phong thái đại ca. Gã biết, không thể ngồi chờ khách đến. Gã phải chủ động đi "thu phục" thị trường.
Trưa hôm đó, cư dân khu chung cư Hùng Vương chứng kiến một cảnh tượng độc lạ: Bốn gã xăm trổ chạy trên hai con xe cũ kỹ, không phải để đi đòi nợ thuê, mà là đi... rao mì vịt tiềm. Lửng ngồi sau xe Bình Bụi, tay cầm cái loa kẹo kéo mà gã vừa mượn tạm của một quán nhậu, dõng dạc hát chế lời một bản nhạc vàng:
"Người đi ngoài phố... nhớ ghé tiệm mì... Vịt tiềm thơm nức... vị ngon mê ly... Ai ăn xin ghé... Trần Gia Mì Gia... Của đại ca Lửng... ngon nhất Chợ Lớn nhaaaa!"
Tiếng hát của Lửng vang vọng khắp các ngõ ngách, át cả tiếng còi xe. Thằng Minh Móm và thằng Sang Sứt thì chạy theo sau, tay cầm mấy tờ giấy viết tay ngoằn ngoèo: "Mì vịt tiềm đại ca - Ăn một tô, bảo kê cả đời (miễn phí giữ xe)".
Cả khu phố được một phen cười nghiêng ngả. Bà bán nước sâm đầu hẻm vừa cười vừa mắng: "Cái thằng Lửng này, đi tù về cái nết nó lạ lùng quá tụi bây ơi!"
Dưới hiên tiệm thuốc Bắc, Tiểu Linh nhìn theo bóng dáng gầy gò của Lửng trên con xe Cub đang nhả khói đen mịt mù, khóe môi cô bất giác cong lên một cách khó hiểu. Cô lẩm bẩm: "Đúng là thằng hâm... nhưng mà, cũng có tâm đấy chứ."
Bản khế ước 100 tô mì vẫn còn đó, đầy thách thức. Nhưng với A Lửng, khi đã khoác lên mình "sứ mệnh vịt tiềm", gã sẵn sàng dùng cả cái miệng giang hồ của mình để đi bán mì, miễn là không phải nhìn thấy chiếc dép tổ ong của Bà Nội bay vào mặt.
Cuộc chiến "Vịt tiềm" chỉ mới bắt đầu, và ở Chợ Lớn, người ta chưa bao giờ thấy một băng đảng nào... lầy lội đến thế.