MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 4: "OAN GIA" THUỐC BẮC

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 4: "OAN GIA" THUỐC BẮC

1,258 từ · ~7 phút đọc

Cái nóng của Chợ Lớn vào buổi chiều không chỉ hầm hập từ mặt đường nhựa mà còn bốc lên từ lòng tự ái đang rực cháy của A Lửng. Sau một buổi sáng đi rao mì bằng loa kẹo kéo mà kết quả thu về chỉ là vài ánh mắt thương hại của mấy bà bán rau và một nụ cười khẩy của cô nàng hàng xóm, Lửng quyết định phải "làm nên chuyện" ngay tại căn bếp của mình.

Gã đứng trước nồi nước dùng đang sôi sùng sục, tay cầm cái vá lớn múa lượn như đang múa đao. "Sang! Bình! Minh! Nhìn cho kỹ, đây là tinh hoa của Trần Gia. Nước lèo phải trong như lòng nghĩa khí, nhưng vị phải đậm như tình anh em!"

Thằng Sang Sứt đang đứng cán mì, mồ hôi chảy ròng ròng làm nhòe cả mấy hình xăm trên ngực, lẩm bẩm: "Đại ca bớt diễn lại giùm em, nước nó bắn vô mặt em nãy giờ như đi tắm mưa vậy."

Lửng không thèm chấp, gã vớ lấy con dao phay, định biểu diễn màn chặt vịt "thần sầu" để dằn mặt thiên hạ. Khổ nỗi, gã quên mất mình vừa mới xức một tấn nước hoa "Sát thủ tình trường" mua trả góp đầu hẻm. Mùi nước hoa quyện với mùi dầu mỡ làm gã hắt xì một cái rõ mạnh.

Xoẹt! Xèo!

Không phải tiếng dao chặt vịt, mà là tiếng da thịt chạm vào thành nồi nước dùng đang nóng điên cuồng.

"Áaaa! Má ơi! Cứu ngộ!"

Tiếng hét của Lửng vang vọng khắp con hẻm, át cả tiếng còi xe ngoài đường lớn. Gã nhảy dựng lên như một con tôm bị bỏ vô chảo, cánh tay trái xăm hình Doraemon giờ đây đỏ rực lên như thể con mèo máy vừa ăn phải ớt siêu cay.

Bà Nội từ trong nhà chạy ra, tay vẫn cầm chiếc dép tổ ong: "Cái thằng báo hại! Đã bảo tay chân như chân vịt mà cứ thích làm màu. Sang! Bình! Mau khiêng nó sang tiệm thuốc của con Linh nhanh lên!"

Thế là, thay vì oai phong lẫm liệt đi thu phục giang hồ, A Lửng lại bị hai thằng đàn em khiêng đi như khiêng một con lợn sữa chuẩn bị quay, vượt qua ranh giới mong manh giữa tiệm mì và tiệm thuốc Bắc "Vĩnh Hòa Đường".

Bước vào tiệm thuốc Bắc, mùi thảo mộc khô, mùi quế, mùi nhân sâm thanh khiết ập vào mũi làm Lửng bớt đi vài phần đau đớn nhưng lại tăng thêm mười phần nhục nhã. Tiểu Linh đang đứng cân thuốc, thấy cảnh tượng đó thì chậm rãi đặt cái cân xuống, thở dài một tiếng đầy ngao ngán.

"Lại là anh? Lần này là định ám sát nồi nước dùng hay định dùng thịt người để nấu mì?" Cô nàng không thèm ngước mắt, thong thả lấy một lọ mỡ trăn và xấp bông băng.

"Nị... nị bớt xỉa xói đi!" Lửng rít lên qua kẽ răng, gương mặt tái nhợt vì bỏng nhưng vẫn cố giữ giọng đại ca. "Ngộ chỉ là... đang thử nghiệm độ nóng của nước lèo để đạt chuẩn quốc tế thôi."

"Thử bằng tay? Anh quả là thiên tài giang hồ duy nhất tôi từng gặp," Tiểu Linh mỉa mai. Cô nắm lấy cánh tay của Lửng, kéo lại gần.

Vừa chạm vào, Lửng định gồng bắp tay lên để khoe vẻ nam tính, nhưng cơn đau ập tới làm gã suýt nữa thì rơi nước mắt. Tiểu Linh nhìn hình xăm Doraemon đang bị "biến dạng" vì vết bỏng, khóe môi khẽ cong lên: "Con mèo máy này trông có vẻ đang đau đớn lắm đấy."

"Kệ nó đi! Lo trị cho ngộ trước!"

Tiểu Linh bỗng nhiên lấy ra một chiếc kim châm cứu dài ngoằng, sáng loáng dưới ánh đèn. Lửng trợn tròn mắt, tóc dựng đứng còn cao hơn cả lúc vuốt keo: "Nị... nị định làm gì? Ngộ bị bỏng chứ không có bị liệt!"

"Anh đang quá khích, huyết áp tăng cao, tôi cần giúp anh bình tĩnh lại để bôi thuốc. Đứng yên!"

Nói rồi, bằng một động tác nhanh như chớp, Tiểu Linh đâm nhẹ một mũi kim vào huyệt đạo gần cổ Lửng. Ngay lập tức, gã cảm thấy toàn thân cứng đờ, cái mồm đang định tuôn ra một tràng tiếng lóng bỗng dưng không thốt nên lời, chỉ có đôi mắt là vẫn còn trợn ngược lên nhìn cô.

Tiểu Linh thong thả bôi thuốc lên vết bỏng cho gã. Đôi bàn tay cô mềm mại, mát lạnh, trái ngược hẳn với sự thô ráp của đám đàn em hay cái nóng rực của bếp mì. Lửng đứng yên như một pho tượng, hơi thở của cô phả nhẹ lên tay gã, mùi hương thảo mộc từ người cô khiến gã bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn cả lúc đi trốn cảnh sát.

"Xong rồi," Tiểu Linh rút kim ra. Lửng thở hắt ra một hơi, toàn thân nhũn ra như sợi mì vừa trụng nước sôi.

"Nị... nị dám dùng ám khí với ngộ?" Lửng lầm bầm, nhưng giọng không còn chút sát khí nào.

Tiểu Linh thu dọn đồ đạc, nhìn thẳng vào mắt gã: "Đó là y thuật, không phải ám khí. Thuốc này rất đắt, coi như anh nợ tôi. Và vì anh làm ồn ào cả khu phố từ sáng tới giờ, tôi có một điều kiện."

"Điều kiện gì? Tiền bạc ngộ không thiếu, nhưng hiện tại chưa có thôi," Lửng mạnh miệng.

Tiểu Linh chỉ tay ra con hẻm nhỏ trước cửa tiệm, nơi đầy rác vụn và nước đọng: "Kể từ ngày mai, mỗi buổi sáng trước khi mở tiệm mì, đại ca Lửng lừng lẫy phải cùng đám đàn em quét dọn sạch sẽ con hẻm này. Nếu không, tôi sẽ báo cáo với Bà Nội là anh lén uống rượu trong bếp, bản khế ước của anh sẽ bay màu ngay lập tức."

Lửng há hốc mồm: "Cái gì? Ngộ là đại ca, nị bắt ngộ đi làm lao công?"

"Làm lao công hay làm người vô gia cư dưới gầm cầu? Anh chọn đi," Tiểu Linh nhướng mày, tay cầm cuốn sổ chuẩn bị ghi chép.

Lửng nhìn vết thương trên tay, nhìn lọ thuốc quý giá, rồi lại nhìn nụ cười "thiên thần nhưng mang tâm hồn ác quỷ" của Tiểu Linh. Gã hậm hực đứng dậy, ra hiệu cho đám đàn em đang đứng thập thò ngoài cửa.

"Được! Ngộ quét! Coi như ngộ làm từ thiện tích đức cho con cháu!"

Gã quay lưng đi, nhưng bước chân bỗng dưng khựng lại. Gã ngoái đầu lại, lắp bắp: "Mà... thuốc này nị tự bào chế hả? Cũng... cũng mát đấy."

Tiểu Linh không đáp, chỉ cúi xuống tiếp tục công việc của mình. Nhưng khi bóng dáng cao nghêu của Lửng vừa khuất sau cánh cửa, cô khẽ mỉm cười, lẩm bẩm một mình: "Đúng là đồ cứng đầu."

Chiều hôm đó, cả phố người Hoa xôn xao vì một tin chấn động: Đại ca Lửng "Lì" xăm trổ đầy mình, nay lại cầm chổi tre đứng giữa hẻm với cánh tay quấn băng trắng toát. Gã vừa quét vừa hầm hè với mấy thằng đàn em: "Quét cho kỹ vô! Thằng nào để sót một cọng rác là ngộ cho nó ăn kim châm cứu của Tiểu Linh đó!"

Tình cảm ở Chợ Lớn đôi khi không bắt đầu từ những đóa hồng, mà bắt đầu từ một lọ mỡ trăn và những mũi kim châm cứu đau đến thấu trời xanh.