MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 5: ĐƠN HÀNG "TỬ THẦN"

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 5: ĐƠN HÀNG "TỬ THẦN"

1,302 từ · ~7 phút đọc

Bầu không khí trong tiệm mì Trần Gia bỗng chốc đông đặc lại như mỡ heo gặp đá lạnh. Một gã thanh niên mặt đầy sẹo, cưỡi con phân khối lớn nẹt pô inh ỏi dừng ngay trước cửa tiệm, ném phịch xuống bàn một xấp tiền mới cáu và một tờ giấy ghi địa chỉ.

"Đúng 6 giờ tối, giao 50 tô mì vịt tiềm đặc biệt đến kho số 4 cảng Quận 4. Thiếu một cọng hành, trễ một giây, đại ca Hổ 'Sứt' sẽ tới san bằng cái tiệm này. Nghe rõ chưa?"

Nói xong, gã rồ ga phóng đi, để lại một làn khói khét lẹt và bốn gương mặt ngơ ngác. Thằng Minh Móm run lẩy bẩy, cái miệng móm mém lắp bắp không thành tiếng: "Đại... đại ca... Hổ Sứt... là tên trùm chuyên bảo kê cảng cá mà. 50 tô giao vô sào huyệt của ổng... hay là mình đi báo công an đi đại ca?"

A Lửng đứng bất động, nhìn xấp tiền trên bàn rồi nhìn sang cánh tay trái quấn băng trắng toát do vết bỏng hồi chiều. Hình xăm Doraemon lấp ló dưới lớp gạc như cũng đang run sợ trước cái tên Hổ Sứt. Nhưng nhìn lại Bà Nội đang đứng dựa cửa, tay cầm chiếc dép tổ ong nhịp nhịp đầy ẩn ý, Lửng biết mình không có đường lui. 100 tô mì mỗi ngày là khế ước, mà 50 tô này chính là một nửa "sinh mạng" của tiệm mì.

"Sợ cái gì!" Lửng đập bàn cái rầm (dù hơi đau tay). "Giang hồ nói chuyện bằng nghĩa khí, làm ăn nói chuyện bằng uy tín. Sang! Đi nhào bột gấp đôi cho ngộ! Bình! Chuẩn bị xe, kiểm tra bô, kiểm tra thắng! Minh! Phụ ngộ chuẩn bị hộp nhựa, muỗng đũa!"

Cả tiệm mì lập tức biến thành một công trường hối hả. Sang Sứt nhào bột hăng máu đến mức bột bay trắng xóa như tuyết rơi giữa mùa hè Chợ Lớn. Bình Bụi thì loay hoay dùng dây thun và băng keo cá nhân gia cố lại cái giá thồ hàng sau xe Cub. Lửng trực tiếp đứng bếp, tay quấn băng vẫn thoăn thoắt trụng mì, múc nước dùng. Mùi hương của hồi, quế, đinh hương bốc lên nghi ngút, át cả mùi sợ hãi đang lảng vảng.

Đúng 5 giờ 30, 50 hộp mì nóng hổi đã được đóng gói kỹ càng, xếp chồng lên nhau như một tòa tháp trên xe của Bình Bụi.

"Đi! Vì danh dự của Trần Gia!" Lửng hô lớn, leo lên ngồi sau đống hộp mì, tay giữ chặt để không bị đổ.

Chiếc xe Cub tàn tạ nhả khói đen kịt, lạch cạch rời khỏi hẻm dưới ánh mắt lo âu của Tiểu Linh từ tiệm thuốc Bắc bên cạnh. Cô cầm cuốn sổ, ghi vội: "Ngày thứ 5: A Lửng và đồng bọn đi vào chỗ chết... hoặc là đi giao mì. Hy vọng anh ta còn mạng về để quét hẻm sáng mai."

Đến cảng Quận 4, trời đã sập tối. Kho số 4 hiện ra lầm lì với những bóng đèn cao áp vàng vọt. Xung quanh, hàng chục gã đàn em xăm trổ, tay cầm gậy gộc đang đứng canh gác. Bình Bụi run tay lái, suýt tí nữa là tông thẳng vào đống thùng gỗ.

"Đứng lại! Ai?" Một tên to cao bước ra chặn đường.

"Dạ... dạ... tụi em giao mì cho đại ca Hổ," Bình Bụi lí nhí.

Lửng xuống xe, cố tỏ ra phong thái đại ca dù cái tạp dề hồng vẫn còn lòi ra dưới vạt áo sơ mi hoa hòe. Gã hiên ngang bước vào trong. Giữa kho hàng, một gã đàn ông lực lưỡng, mặt có vết sẹo dài (Hổ Sứt) đang ngồi trên chiếc ghế bành. Không khí căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng nước dùng sóng sánh trong hộp.

"Mì tới rồi hả?" Hổ Sứt gằn giọng, đứng dậy tiến lại gần.

Đám đàn em xung quanh bắt đầu vây lấy Lửng và Bình. Lửng nhắm mắt lại, tay thủ sẵn cái vá múc mì (vũ khí duy nhất gã mang theo), chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến. Gã tự nhủ: "Nếu có chết, cũng phải chết như một người bán mì chân chính!"

Hổ Sứt cầm một hộp mì lên, mở nắp. Khói bốc lên nghi ngút, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp kho hàng lạnh lẽo. Gã cầm đũa, gắp một miếng thịt vịt, đưa lên miệng.

Cả kho hàng im phăng phắc. Hổ Sứt nhai chậm rãi, rồi bỗng nhiên... đập bàn một cái rầm!

"Đúng là vị này rồi! Đúng là cái mùi vị của Bà Nội Trần Gia!"

Gã quay sang một góc tối trong kho, giọng bỗng trở nên dịu dàng đến lạ lùng: "Cục cưng ơi, ra ăn mì đi con. Ba tìm đúng tiệm cho con rồi nè!"

Từ sau đống thùng hàng, một bé gái khoảng 5 tuổi, mặc váy hồng xinh xắn chạy ra, reo lên: "A! Mì của bà nội! Con thích nhất mì của bà nội!"

Lửng và Bình Bụi đứng hình mất 5 giây.

Hổ Sứt quay lại nhìn Lửng, đôi mắt hung dữ giờ lại đỏ hoe: "Nè cậu em, con gái ta nó biếng ăn cả tuần nay, cứ đòi ăn mì vịt tiềm của bà cụ ở Chợ Lớn mà ta không nhớ địa chỉ. May mà gặp được tiệm cậu. Nó mà không ăn, ta chắc phát điên mất."

Gã vỗ vai Lửng đau điếng: "Làm tốt lắm! Từ nay tiệm mì của cậu cứ để ta bảo kê. Thằng nào dám quấy phá, cứ nói tên Hổ Sứt này!"

Lửng thở hắt ra một hơi dài như vừa từ cõi chết trở về. Gã nhìn bé gái đang xì xụp ăn mì một cách ngon lành, cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Hóa ra, làm đại ca giang hồ dọa dẫm người ta chẳng bao giờ nhận được cái nhìn ngưỡng mộ như cách đứa trẻ này nhìn tô mì của gã.

Lửng mỉm cười, cái nụ cười không còn vẻ lưu manh mà tràn đầy sự tự hào. Gã vuốt lại mái tóc keo, dõng dạc nói: "Đại ca yên tâm, tiệm của em lấy nghĩa khí làm gốc, lấy hương vị làm đầu. Lần sau đại ca cứ gọi, em ship tận giường!"

Trên đường về, ngồi sau xe Cub của Bình Bụi, Lửng nhìn phố xá Chợ Lớn bắt đầu lên đèn lồng rực rỡ. Gã nhận ra, làm người lương thiện có khi còn "oai" hơn cả làm trùm. Ít nhất là gã không cần phải trốn chui trốn nhủi mỗi khi thấy bóng dáng cảnh sát giao thông.

Vừa về tới đầu hẻm, Lửng thấy Tiểu Linh vẫn đang đứng trước cửa tiệm thuốc như chờ đợi ai đó. Thấy bóng chiếc xe Cub tàn tạ, cô khẽ thở phào, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng.

"Vẫn còn sống à? 50 tô mì đó có độc không mà người ta không trả về?" Cô nàng hỏi kháy.

Lửng xuống xe, tháo chiếc tạp dề hồng ra, vắt lên vai đầy lãng tử: "Độc chứ nị! Độc nhất vô nhị! Người ta ăn xong còn đòi bảo kê cho ngộ kìa. Nị thấy ngộ ngầu chưa?"

Tiểu Linh bĩu môi, nhưng cuốn sổ tay của cô hôm đó lại ghi thêm một dòng: "Ngày thứ 5: A Lửng giao mì thành công. Có vẻ nồi nước lèo của anh ta bắt đầu có chút 'tình người' rồi."

Đêm đó, A Lửng nằm trên gác xép, nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện, miệng lẩm bẩm: "100 tô... chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ?" Ngoài hiên, mùi hoa hồi vẫn còn vương vấn trong không gian, báo hiệu một chương mới đầy "mặn ngọt" của Giang Hồ Vịt Tiềm.