Bình minh ở Chợ Lớn thường bắt đầu bằng tiếng lách cách của những xe đẩy hàng, nhưng sáng nay, nó bắt đầu bằng một cuộc "khủng bố âm thanh" mang tên A Lửng.
Sau thành công rực rỡ từ đơn hàng của đại ca Hổ Sứt, cái tôi giang hồ của Lửng phình to như bánh bao vừa hấp xong. Gã quyết định rằng tiệm mì Trần Gia không thể cứ mãi nép mình trong bóng tối. Gã cần phải tiêu diệt đối thủ cạnh tranh trực tiếp nhất, kẻ đang nắm giữ "bao tử" của cả con hẻm: Xe hủ tiếu gõ của ông Tám "Gõ".
Ông Tám, một lão già gầy nhom với chiếc nón lá rách và vũ khí là hai thanh tre gõ vào nhau tạo ra âm thanh lốc cốc đã đi vào huyền thoại. Nhưng với Lửng, tiếng lốc cốc đó là tiếng súng khai hỏa cho một cuộc chiến tranh giành thị phần.
"Sang! Bình! Minh! Tập hợp đội hình 'Phượng Hoàng Lửa'!" Lửng hô lớn khi gã bước ra cửa tiệm, tay cầm chiếc loa kẹo kéo lấp lánh đèn LED.
Đám đàn em chạy ra, đứa cầm xẻng, đứa cầm vá, mặt mày hầm hố. Lửng ra mật lệnh: "Chiến thuật hôm nay là: Không bạo lực, chỉ có cảm hóa. Chúng ta sẽ dùng nghệ thuật vịt tiềm để đè bẹp hủ tiếu gõ!"
Mục tiêu là xe hủ tiếu của ông Tám đang đậu ngay đầu hẻm, khói bốc nghi ngút và khách khứa ngồi vây quanh đông đúc. Lửng kéo chiếc loa ra, bật âm lượng cực đại. Tiếng rít của loa làm con mèo nhà Tiểu Linh giật mình nhảy dựng lên nóc tủ.
"A lô! A lô! Quý đồng bào Chợ Lớn nghe rõ trả lời!" Lửng cầm mic, giọng vang dội như đang đi đòi nợ thuê. "Hôm nay tiệm mì Trần Gia có chương trình: Ăn mì vịt tiềm, nghe cải lương miễn phí! Ai ăn hủ tiếu gõ của ông Tám là... không có nghĩa khí với đại ca Lửng nha!"
Ông Tám ngước lên, thong thả húp một ngụm trà đặc, rồi lại tiếp tục gõ lốc cốc nhịp nhàng. Tiếng gõ mộc mạc của ông bỗng dưng tạo thành một nhịp điệu đối chọi lại cái loa của Lửng.
"Được lắm lão già!" Lửng nghiến răng. "Thằng Sang! Lên bài 'Vợ Người Ta' phiên bản vịt tiềm cho ngộ!"
Sang Sứt cầm mic, gào lên bằng cái giọng vịt đực: "Giờ em đã là... khách tiệm mì người ta... Áo trắng cô dâu... cầm tô mì vịt tiềm trên tay..."
Khách đang ăn hủ tiếu của ông Tám suýt nữa thì sặc nước dùng vì cười. Một bà bán rau mắng: "Lửng ơi là Lửng! Nị hát vậy người ta đau bụng chứ ăn uống cái gì!"
Thấy chiến thuật "văn nghệ" có vẻ không ổn, Lửng đổi chiêu. Gã bắt ba thằng đàn em xếp hàng ngang, khoanh tay trước ngực, đứng ngay sát xe hủ tiếu gõ. Mỗi khi có khách định ngồi xuống, thằng Minh Móm lại tiến tới, cúi đầu thấp sát mặt khách, nặn ra nụ cười kinh dị: "Chế ơi, mì vịt tiềm bên kia ngon hơn, vô đó ăn cho nó... an toàn."
Khách nhìn cái bản mặt lầm lì của Minh, nhìn vết sẹo của Sang, rồi nhìn cánh tay Doraemon của Lửng, ai nấy đều run rẩy đứng dậy, lủi mất dạng. Ông Tám lúc này mới đứng dậy, cầm cái muỗng múc nước lèo chỉ thẳng vào mặt Lửng:
"Thằng nhỏ kia! Nị mới đi 'du lịch' về mà nết nị kỳ quá nha. Muốn cạnh tranh thì dùng cái tâm nấu ăn, đừng có dùng cái loa kẹo kéo làm ô nhiễm môi trường!"
Lửng vênh mặt: "Ngộ là đại ca, ngộ có quyền quảng bá thương hiệu! Chừng nào tiệm mì ngộ chưa đầy khách thì cái loa này chưa tắt!"
Đúng lúc đó, "án tử" từ thiên đường ập xuống. Một chiếc dép tổ ong loại đại, bay vút qua không trung với quỹ đạo hình chữ C hoàn hảo, đập thẳng vào cái loa kẹo kéo làm nó tắt ngóm trong tiếng "xẹt xẹt" tội nghiệp.
"CÁI THẰNG BÁO ĐỜI!" Bà Nội bước ra, tay kia vẫn cầm chiếc dép còn lại. "Nị làm vậy rồi khách nào dám vô hẻm? Ông Tám là bạn già của ngộ, nị muốn ngộ mất mặt với cả cái Chợ Lớn này hả?"
Lửng rụt cổ, cái loa kẹo kéo giờ im lìm như một đống sắt vụn. Tiểu Linh từ tiệm thuốc bước ra, tay cầm cuốn sổ ghi chép, môi nở nụ cười đầy châm chọc: "Ngày thứ 6: Đại ca Lửng thất bại trong cuộc chiến truyền thông, loa kẹo kéo đã 'hy sinh' dưới tay Bà Nội. Điểm uy tín: Âm vô cực."
Lửng hậm hực: "Nội... con chỉ muốn kéo khách về cho tiệm mình thôi mà!"
"Muốn kéo khách thì đi đòi nợ hộ bà Sáu bán nước sâm kìa!" Bà Nội chỉ tay về phía cuối hẻm. "Gã chồng cũ của bà ta nợ tiền nước sâm ba tháng nay không trả, còn thách thức cả xóm. Nị giỏi thì dùng cái loa đó mà đòi tiền về cho người ta, ngộ tính cho nị bán thêm 20 tô vào khế ước!"
Lửng sáng mắt lên: "Đòi nợ hả? Cái này là sở trường của ngộ! Anh em đâu, mang loa đi 'thanh toán' con nợ cho ngộ!"
Đêm đó, cả khu phố lại mất ngủ. Trước nhà gã con nợ, Lửng không dùng dao, không dùng gậy. Gã cùng ba thằng đàn em ngồi bệt xuống đất, bật loa lên và bắt đầu... hát cải lương xuyên màn đêm.
"Trời ơi... sao nị nỡ... quỵt tiền nước sâm của người taaaa... Oán hận này... sẽ theo nị... đến tận kiếp sauuuu..."
Lửng hát, Sang Sứt đệm guitar điện (loại đồ chơi), Bình Bụi và Minh Móm thì cầm hai cái nắp vung nồi gõ vào nhau thay cho tiếng trống rộn ràng. Tiếng hát "đâm thủng màng nhĩ" và tiếng vung nồi vang dội khắp khu phố. Gã con nợ chịu không nổi, sau hai tiếng đồng hồ bị "tra tấn" bằng nghệ thuật, đã phải run rẩy mở cửa, nộp đủ tiền kèm theo một lời thề: "Lạy đại ca, đại ca tha cho em, em trả tiền rồi, làm ơn tắt cái loa đi để em còn ngủ!"
Lửng cầm tiền về trong sự ngỡ ngàng của cả hẻm. Gã hiên ngang bước qua xe hủ tiếu của ông Tám, đặt lên bàn một tờ tiền lẻ coi như tiền trả cho tô mì vịt tiềm gã vừa tự thưởng cho mình.
Bà Nội nhìn xấp tiền đòi được, khẽ gật đầu: "Coi như nị cũng còn chút tích sự. Nhưng nhớ, sáng mai vẫn phải quét hẻm cho con Linh đó!"
Lửng thở dài, nhìn Tiểu Linh đang đứng thu dọn tiệm thuốc. Gã hét lên: "Tiểu Linh! Nị thấy ngộ hát hay không? Có cần ngộ qua hát ru cho nị ngủ không?"
Tiểu Linh không nói gì, chỉ giơ cây kim châm cứu lên. Lửng lập tức im bặt, lủi nhanh vào bếp. Chợ Lớn đêm đó lại trở về với sự yên tĩnh, chỉ còn mùi nước lèo vịt tiềm thoang thoảng, hứa hẹn một ngày mai "bão táp" hơn.