MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 7: BUỔI HẸN HÒ ĐẦU TIÊN (CÓ SỰ GIÁM SÁT CỦA 10 BÀ HÀNG XÓM)

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 7: BUỔI HẸN HÒ ĐẦU TIÊN (CÓ SỰ GIÁM SÁT CỦA 10 BÀ HÀNG XÓM)

1,147 từ · ~6 phút đọc

Sau phi vụ đòi nợ bằng "tiếng hát át tiếng bom", A Lửng bỗng dưng trở thành người hùng bất đắc dĩ của con hẻm. Để tạ ơn, bà Sáu nước sâm đã hào phóng "tặng" cho gã một bí mật động trời: Tiểu Linh rất thích ăn chè Hà Ký nhưng chưa có dịp đi vì tiệm thuốc dạo này bận rộn.

Nhận thấy thời cơ "vàng" đã đến, Lửng quyết định thực hiện một phi vụ táo bạo nhất từ trước đến nay: Mời nữ chính đi chơi.

"Nị... nị có muốn đi ăn chè với ngộ không?" Lửng đứng trước cửa Vĩnh Hòa Đường, chân trái vắt qua chân phải cố gồng cho ra vẻ lãng tử, dù cánh tay Doraemon vẫn còn quấn băng trắng toát.

Tiểu Linh ngước lên khỏi cuốn sổ, khẽ nhướng mày: "Đi ăn chè hay lại đi hát cải lương đòi nợ?"

"Đi ăn thiệt! Ngộ thề bằng danh dự của một người... đang quét hẻm cho nị!"

Tiểu Linh nhìn gã một hồi, rồi bỗng nhiên mỉm cười—một nụ cười làm Lửng cảm thấy như vừa trúng một mũi kim châm cứu ngay tim. "Được thôi, 7 giờ tối nay."

Lửng sướng phát điên. Gã về nhà, tắm rửa sạch sẽ đến mức suýt trôi luôn cả hình xăm, xịt nước hoa nồng nặc đến nỗi thằng Sang Sứt đứng cách ba mét cũng phải hắt xì liên tục. Gã diện chiếc sơ mi hoa hòe rực rỡ nhất, vuốt keo tóc dựng đứng như bàn chông.

Nhưng gã đã lầm. Ở Chợ Lớn, không có gì là bí mật, nhất là khi nó liên quan đến "đại ca" của khu phố.

7 giờ tối. Lửng dắt con Cub tàng ra đầu hẻm, thấy Tiểu Linh đã đứng đó trong bộ sườn xám màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp. Nhưng điều làm gã suýt ngã xe là... những nhân vật xung quanh.

Bà Sáu nước sâm đang giả vờ quét rác nhưng mắt dán chặt vào hai đứa. Bà Tư bán cá cầm rổ rau đứng cách đó 5 mét, lẩm bẩm: "Thằng Lửng xịt dầu thơm gì mà hôi như cái tiệm xà bông vậy trời?". Thằng Minh Móm và thằng Sang Sứt thì thập thò sau cột điện, đeo kính râm như điệp viên để "bảo vệ đại ca". Thậm chí ông Tám gõ cũng vác xe hủ tiếu ra đậu ngay góc đường để tiện đường... quan sát.

"Nị thấy không? Hình như hôm nay khu phố mình... nhộn nhịp bất thường," Lửng đổ mồ hôi hột, lí nhí nói với Tiểu Linh.

"Bình thường mà anh Lửng," Tiểu Linh thản nhiên leo lên sau xe. "Chỉ là 'mạng lưới tình báo' của Bà Nội đang vận hành hết công suất thôi."

Con xe Cub nổ máy "pạch pạch", nhả khói đen kịt như mực tàu, chở theo đôi trẻ tiến về phía tiệm chè. Chạy được 100 mét, Lửng nhìn vào gương chiếu hậu và muốn khóc. Một đoàn quân không chính thức gồm 5 chiếc xe máy của các bà hàng xóm đang thong thả giữ khoảng cách an toàn phía sau.

Tại quán chè Hà Ký, không khí còn "kịch tính" hơn. Lửng chọn cái bàn trong góc khuất nhất, hy vọng có chút riêng tư. Nhưng gã vừa đặt mông xuống, bàn bên cạnh đã có bà Bảy bán hột vịt lộn ngồi sẵn, tay cầm bát chè mè đen nhưng tai thì vểnh lên như cột thu lôi.

"Linh này," Lửng cố hạ thấp giọng xuống mức trầm ấm nhất có thể. "Ngộ biết nị ghét ngộ vì ngộ là giang hồ... nhưng ngộ đang thay đổi mà. Nị thấy ngộ bán mì có tâm không?"

Tiểu Linh múc một thìa chè hạnh nhân, thong thả đáp: "Có tâm hay không thì phải xem anh có bỏ cái tính hổ báo trường mẫu giáo đó đi không đã. Giang hồ thực sự không phải là đi dọa người già, mà là bảo vệ người yếu."

"Ngộ biết! Ngộ đang bảo vệ cái tiệm mì của Nội mà!" Lửng hào hứng, định cầm lấy tay Tiểu Linh.

"BÀP!"

Tiếng đập bàn vang lên từ bàn bên cạnh. Bà Bảy bán hột vịt lộn vô tình làm rớt cái muỗng, nhưng ánh mắt bà nhìn Lửng như muốn nói: “Mày mà dám nắm tay con gái nhà người ta là tao méch Bà Nội mày liền!”

Lửng rụt tay về nhanh như bị điện giật. Gã hậm hực: "Lão bản chè ơi! Cho ngộ thêm chén chè đậu xanh đại bổ để... hạ hỏa!"

Suốt buổi tối, cuộc trò chuyện của họ diễn ra trong một bối cảnh không thể trớ trêu hơn. Cứ hễ Lửng định nói câu nào sến súa là lại có tiếng ho hắng, tiếng tặc lưỡi hoặc tiếng bàn tán xì xào từ các "giám sát viên" xung quanh.

"Anh Lửng này," Tiểu Linh bỗng nhiên nghiêm túc. "Nếu một ngày anh không còn là đại ca, không còn tiệm mì, anh sẽ làm gì?"

Lửng ngẩn người. Gã nhìn đôi mắt trong veo của cô, rồi nhìn xuống cánh tay xăm hình Doraemon của mình. Gã gãi đầu: "Ngộ cũng không biết. Chắc ngộ sẽ đi làm... thợ xăm. Nhưng lần này ngộ sẽ xăm cho người ta hình con cọp thiệt sự, chứ không phải mèo máy."

Tiểu Linh bật cười. Tiếng cười trong trẻo như chuông gió làm cả quán chè bỗng chốc trở nên ấm áp. Các bà hàng xóm nhìn nhau, khẽ gật đầu: "Cái thằng này, cũng biết cách làm con gái nhà người ta cười gớm!".

Buổi hẹn kết thúc khi đồng hồ điểm 9 giờ tối—giờ giới nghiêm của Bà Nội. Lửng chở Tiểu Linh về đầu hẻm. Trước khi xuống xe, Tiểu Linh ghé sát tai gã, mùi thuốc Bắc thanh nhẹ phả vào mũi Lửng:

"Hôm nay chè ngon. Nhưng nước hoa của anh... hôi quá. Lần sau đi với tôi, nhớ dùng nước xả vải của Bà Nội thôi nhé."

Nói rồi, cô đi thẳng vào nhà, để lại Lửng đứng đó ngơ ngẩn như thằng mất hồn.

"ĐẠI CA! THÀNH CÔNG RỒI!"

Thằng Sang và thằng Minh từ bóng tối lao ra, ôm chầm lấy gã như thể gã vừa giành được ngôi vô địch boxing thế giới. Đằng sau, các bà hàng xóm cũng bắt đầu giải tán, tiếng bàn tán râm ran: "Thằng Lửng nó 'cưa' được con bé Linh rồi tụi bây ơi!", "Để mai tao sang hỏi bà cụ Trần xem định khi nào làm đám cưới!".

Lửng nhìn theo bóng lưng Tiểu Linh, rồi lại nhìn cái loa kẹo kéo hỏng vứt ở góc sân, cười ngu ngơ: "Yêu đương ở Chợ Lớn... đúng là mệt hơn đi đánh lộn thiệt!"

Nhưng gã đâu biết rằng, trong gian nhà thuốc, Tiểu Linh đang mở cuốn sổ tay ra, mỉm cười và gạch bỏ dòng chữ "Đại ca báo thủ" để thay bằng một cái tên khác: "Anh Lửng ngốc".