MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 8: BÍ MẬT TRONG NỒI NƯỚC DÙNG CỦA BÀ NỘI

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 8: BÍ MẬT TRONG NỒI NƯỚC DÙNG CỦA BÀ NỘI

1,139 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm hẹn hò chấn động khu phố, A Lửng bước vào bếp với một tâm thế hoàn toàn khác. Gã không còn múa vá như múa đao, mà lén lút soi gương, cố gắng ngửi xem mùi nước hoa "Sát thủ tình trường" đã bay hết chưa để thay bằng mùi nước xả vải "Hương nắng mai" cho đúng ý người đẹp.

Tuy nhiên, bầu không khí trong tiệm mì Trần Gia hôm nay bỗng trở nên nghiêm trọng lạ kỳ. Bà Nội (A Ma) không cầm dép tổ ong đi tuần tra như mọi khi. Bà ngồi trầm mặc bên cạnh nồi nước dùng khổng lồ đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt già nua nhìn xoáy vào những bọt bong bóng đang sủi tăm.

"Lửng! Lại đây ngộ bảo," Bà Nội cất tiếng, giọng trầm đục như tiếng chuông đồng cũ.

A Lửng run bắn người, vội vàng giấu ngay chai nước hoa vào túi quần: "Dạ Nội... Con chưa có nắm tay con Linh mà! Mấy bà hàng xóm nói thêm nói bớt đó Nội!"

"Tay chân cái gì! Ngồi xuống!" Bà Nội đập tay xuống bàn. "Hôm nay, ngộ sẽ truyền lại cho nị bí mật cuối cùng của nồi nước dùng Trần Gia. Khế ước 100 tô mì mỗi ngày không phải để hành hạ nị, mà là để nị hiểu được cái Đạo của người nấu mì."

Bộ ba "Tam Tai" gồm Sang Sứt, Bình Bụi và Minh Móm nghe thấy chữ "bí mật" liền dỏng tai lên, giả vờ lau bàn, nhặt hành nhưng thực chất là đang nhích dần về phía Lão Phật Gia.

Bà Nội mở một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong là mười mấy lọ gốm nhỏ không dán nhãn. Bà bắt đầu giảng giải bằng thứ ngôn ngữ nửa thực nửa hư:

"Nước dùng mì vịt tiềm muốn đạt đến cảnh giới 'nhất vị' thì phải có đủ mười tám loại thảo mộc. Đại hồi, đinh hương, thảo quả... đó chỉ là cái vỏ. Cái lõi của nó nằm ở việc 'điều binh khiển tướng'. Nị nhìn lọ này xem, đây là trần bì đã ủ mười năm. Nó giống như người cố vấn, giúp nước dùng thanh cao, không bị nồng gắt. Còn đây là địa liền, nó như tên lính tiên phong, đánh thức vị giác của khách ngay từ muỗng đầu tiên."

A Lửng nhìn nồi nước dùng, bỗng thấy nó không còn là một nồi canh vịt, mà là một trận đồ bát quái đầy quyền lực.

"Nhưng," Bà Nội bỗng hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên sắc lẹm. "Bí mật lớn nhất không nằm ở thảo mộc. Nó nằm ở một thứ mà ba nị ngày xưa luôn giữ kín: Huyết ngọc hương. Đó là một loại gia vị được chưng cất từ loại nấm chỉ mọc trên vách đá vùng Vân Nam. Không có nó, vị mì Trần Gia chỉ là đồ bỏ đi."

Vừa lúc đó, một tiếng "Rầm!" vang lên ngoài cửa. Một gã thanh niên mặc bộ đồ hiệu đắt tiền, tóc chải chuốt bóng loáng, bước vào cùng hai gã vệ sĩ to cao đen hôi. Gã là công tử Bạc, con trai chủ chuỗi nhà hàng mì sáp nhập từ nước ngoài đang muốn thâu tóm toàn bộ mặt bằng con hẻm này.

"Chào bà cụ, chào 'đại ca' Doraemon," Công tử Bạc cười khẩy, liếc nhìn hình xăm trên tay Lửng. "Tôi nghe nói mì Trần Gia có bí mật kinh thiên động địa lắm. Sao phải khổ cực thế? Bán lại công thức và cái mặt bằng xập xệ này cho tôi, tôi trả cho các người đủ tiền để mua cả một kho thuốc xịt nước hoa cho thằng Lửng."

Lửng đứng bật dậy, máu nóng dồn lên mặt: "Nị nói cái gì? Ngộ có thể bán danh dự chứ không bao giờ bán mì! À không, ngộ không bán cái gì hết! Bước ra khỏi sào huyệt của ngộ ngay!"

Công tử Bạc không thèm nhìn Lửng, gã tiến lại gần nồi nước dùng, hít một hơi rồi lắc đầu: "Mùi vị cổ hủ. Thời đại này người ta ăn bằng hóa chất và bao bì đẹp, ai rảnh đâu mà ngồi hầm xương mười mấy tiếng. Bà cụ, cân nhắc đi, trước khi cái 'bí mật' của bà trở thành đống rác công nghiệp."

Hắn ném một xấp danh thiếp lên bàn rồi quay lưng đi, không quên để lại một ánh mắt khinh bỉ.

Khi gã đi khuất, Bà Nội bỗng thở dài, đôi tay bà run rẩy chạm vào nồi nước dùng. Lửng thấy lòng mình nhói một cái. Gã nhận ra bí mật của Bà Nội không chỉ là một công thức, mà là cả một đời gìn giữ nghĩa khí của gia đình.

"Nội yên tâm! Có con đây, thằng Bạc đó mà dám đụng vào cọng lông vịt của nhà mình, con sẽ cho nó biết thế nào là 'lễ hội hành ngò'!" Lửng tuyên bố hùng hồn.

Đúng lúc đó, Tiểu Linh bước sang, tay cầm một thang thuốc bổ: "Nghe nói trong này vừa có biến nên tôi sang xem anh Lửng đã bị người ta đánh thành 'bánh lọt' chưa."

Lửng gãi đầu, cười hì hì: "Nị coi thường ngộ quá. Ngộ vừa dùng uy phong đại ca dọa cho thằng đó chạy mất dép rồi."

Tiểu Linh nhìn nồi nước dùng, rồi nhìn Bà Nội, ánh mắt thoáng chút lo âu. Cô ghé tai nói nhỏ với Lửng: "Anh nên cẩn thận. Nhà công tử Bạc không đơn giản đâu. Họ đang mua chuộc hết các nguồn cung cấp thảo mộc trong vùng. Nếu không có nguyên liệu, bí mật của Bà Nội cũng chỉ là nồi nước lã thôi."

Lửng lặng người. Gã nhìn nồi nước dùng đang sôi, nhìn ba thằng đàn em đang đứng bảo vệ nồi mì như bảo vệ đại bản doanh. Lần đầu tiên trong đời, gã cảm thấy gánh nặng trên vai mình không phải là cái sổ đỏ, mà là hương vị của cả một khu phố người Hoa này.

Gã quay sang thằng Sang Sứt: "Sang! Từ mai nị không được ngủ nướng nữa. 4 giờ sáng dậy đi theo ngộ. Chúng ta phải bảo vệ 'bí mật' này bằng mọi giá!"

Đêm đó, Chợ Lớn mưa lất phất. Trong hơi ẩm của đất đá cũ kỹ, mùi vịt tiềm vẫn tỏa ra kiêu hãnh. A Lửng ngồi bên cửa sổ, tay cầm chiếc vá, mắt nhìn trừng trừng ra phía đầu hẻm. Gã biết, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không phải là trận chiến của nắm đấm, mà là trận chiến của những vị đầu bếp.

"Muốn cướp bí mật của Nội à? Bước qua xác con mèo máy này đã!" Lửng lẩm bẩm, tay quẹt nước mũi, trông vừa buồn cười vừa oai phong đến lạ thường.