Sau lời cảnh báo của Tiểu Linh về việc Công tử Bạc đang thâu tóm nguồn nguyên liệu, tiệm mì Trần Gia lâm vào một cuộc khủng hoảng chưa từng có: Khủng hoảng nụ cười.
Bà Nội đưa ra một tối hậu thư mới: "Tiệm mình không chỉ bán mì, mà bán cả sự vui vẻ. Nị nhìn cái mặt nị xem, hầm hố như đi đòi nợ thì khách nào dám nuốt? Từ hôm nay, không cười thì đừng hòng múc nước lèo!"
A Lửng đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cố gắng vận công để kéo hai khóe miệng lên. Kết quả là một gương mặt méo mó, nhìn giống như một kẻ đang bị đau bụng dữ dội hơn là đang hiếu khách.
"Sang! Nị thấy nụ cười này của ngộ sao?" Lửng quay sang hỏi thằng đàn em thân tín.
Sang Sứt đang nhào bột, ngước lên nhìn rồi rùng mình một cái: "Đại ca... em lạy anh. Anh cười kiểu đó giống như đang bảo khách 'Ăn đi rồi tao tính sổ' vậy á. Kinh dị lắm!"
Lửng thở dài, gã dẹp bộ mặt hình sự qua một bên, diện chiếc sơ mi hoa hướng dương rực rỡ nhất (mà gã tin rằng sẽ giúp mình trông thân thiện hơn). Gã bước ra trước cửa tiệm, nơi thằng Minh Móm đang thực hiện nhiệm vụ mời khách.
Khổ nỗi, Minh Móm vốn có bộ mặt lầm lì bẩm sinh. Mỗi khi gã tiến lại gần ai đó, gã đều khoanh tay trước ngực, giọng khàn đặc: "Vô ăn mì đi chế, không ăn là... uổng lắm nha." Khách nghe xong, thay vì vào tiệm thì lại cắm đầu chạy mất dép vì tưởng gặp dân bảo kê.
"Tránh ra để đại ca làm mẫu!" Lửng đẩy Minh Móm sang một bên.
Một cô gái trẻ đang đi ngang qua, lóng ngóng nhìn bản hiệu. Lửng ngay lập tức lao ra, áp dụng chiêu thức "nụ cười tỏa nắng" đã tập luyện 30 phút. Gã nhe răng ra, mắt híp lại, giọng nói cố tình uốn éo cho mềm mỏng:
"Hảo hảo! Chế xinh đẹp ơi, vô đây dùng tô mì vịt tiềm 'Ngọc nữ tâm kinh' đi. Đảm bảo ăn xong da trắng như bông bưởi, đẹp hơn cả Tiểu Linh nhà bên luôn!"
Cô gái nhìn thấy một gã cao nghêu, áo hoa hòe, cánh tay quấn băng trắng toát xăm hình Doraemon đang cười một cách đầy "biến thái" về phía mình, lập tức hét lên: "Á! Biến thái! Cứu tôi!" rồi bỏ chạy thục mạng.
Tiểu Linh từ tiệm thuốc Bắc bước ra, trên tay cầm cuốn sổ ghi chép thần thánh. Cô thong thả ghi: "Ngày thứ 9: A Lửng nỗ lực làm người tốt nhưng kết quả lại khiến tỷ lệ tội phạm quấy rối tình dục tiềm ẩn trong hẻm tăng cao."
"Nị... nị đừng có ghi bậy!" Lửng hậm hực. "Ngộ đang học cách cười với khách mà sao khó quá vậy?"
Tiểu Linh đóng sổ lại, tiến về phía Lửng. Cô nhìn thẳng vào mắt gã, giọng điệu có chút nghiêm túc hiếm hoi: "Anh cười bằng cái mặt thì chỉ làm người ta sợ thôi. Muốn người ta tin, anh phải cười bằng cái tâm bán mì. Anh thử nghĩ xem, nếu khách không ăn, anh lấy tiền đâu mua nước hoa xịt cho nồng nặc để đi cưa gái?"
Lửng ngẩn người. Gã hít một hơi thật sâu, gạt bỏ cái mộng tưởng về một đại ca oai phong. Gã nhìn vào nồi nước dùng đang sôi sùng sục, nhớ về những ngày ba mẹ gã còn đứng đây, cười nói rộn ràng với từng người khách vãng lai.
Đúng lúc đó, một ông lão bán vé số dạo bước vào tiệm, vai gầy guộc run rẩy. Ông nhìn bảng giá rồi định quay đi. Lửng bỗng nhiên cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Gã không lao ra "khủng bố" nữa, mà nhẹ nhàng bước tới, kéo ghế cho ông lão.
"Ông ơi, ngồi xuống đây đi. Hôm nay tiệm con có chương trình 'Mì vịt tiềm khuyến mãi nụ cười'. Ông cứ ăn một tô cho ấm bụng, tiền nong tính sau, hoặc con lấy xấp vé số của ông trừ nợ cũng được."
Lần này, Lửng không cố gồng cơ mặt. Gã chỉ đơn giản là mỉm cười—một nụ cười chân thành, có chút ngượng nghịu của một gã giang hồ đang tập làm người lương thiện.
Ông lão ngẩng lên, nhìn thấy hình xăm Doraemon lấp ló dưới vạt áo sơ mi hoa, bỗng cười khà khà: "Cậu thanh niên này có con mèo máy dễ thương quá. Được, cho tôi một tô không hành nhé!"
"Dạ có ngay! Anh em đâu, phục vụ lão tiền bối cho chu đáo!" Lửng hô lớn.
Bà Nội từ trong buồng bước ra, chứng kiến cảnh đó, khóe môi già nua khẽ nhếch lên. Bà không dùng dép tổ ong nữa, mà thong thả gật đầu: "Thằng này... bắt đầu biết 'nhập môn' rồi đó."
Cả buổi chiều hôm đó, tiệm mì Trần Gia bỗng nhiên đông khách lạ thường. Người ta không còn thấy một đám "Tam Tai" đứng hù dọa khách, mà thấy một gã cao ráo quấn băng tay chạy bàn thoăn thoắt, miệng liên tục "Cảm ơn nị", "Hảo hảo", "Lần sau lại tới nha Chế".
Đến cuối ngày, khi tổng kết sổ sách, thằng Minh Móm reo lên: "Đại ca ơi! Hôm nay mình bán được 95 tô rồi! Chỉ còn thiếu 5 tô nữa là đạt chỉ tiêu khế ước ngày!"
Lửng lau mồ hôi trên trán, nhìn sang phía tiệm thuốc Bắc. Tiểu Linh vẫn đang đứng đó, nhìn gã từ xa. Gã giơ cái vá lên, nở nụ cười chiến thắng. Tiểu Linh không ghi chép nữa, cô chỉ khẽ giơ ngón tay cái lên rồi quay vào trong.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi hoàng hôn buông xuống, một gã lạ mặt, đội mũ sụp che kín mặt, lén lút dán một tờ giấy lên đầu hẻm rồi biến mất. Tờ giấy ghi: "Cảnh báo: Mì vịt tiềm Trần Gia dùng thịt vịt không rõ nguồn gốc. Ai ăn vào sẽ bị trúng độc."
Lửng đứng trước tờ giấy, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là đôi mắt sắc lạnh của một con hổ bị chạm vào lãnh địa. Gã nhìn sang hướng nhà Công tử Bạc, nghiến răng:
"Chơi bẩn hả? Được, nị đã muốn chiến tranh, thì đại ca Lửng này sẽ cho nị biết thế nào là hương vị của sự thật!"