MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 10: BIẾN CỐ ĐẦU TIÊN: KẺ LẠ MẶT QUẤY RỐI CON HẺM

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 10: BIẾN CỐ ĐẦU TIÊN: KẺ LẠ MẶT QUẤY RỐI CON HẺM

1,210 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn cao áp trên đường Hải Thượng Lãn Ông đổ xuống những bóng dài loang lổ. A Lửng đứng chết trân trước tờ giấy dán ngay đầu hẻm, nơi dòng chữ "Mì vịt tiềm Trần Gia dùng thịt vịt bẩn" đang đập vào mắt gã như một cái tát.

"Đứa nào? Đứa nào dám bôi mỡ bò vào danh dự của Trần Gia?" Lửng gầm lên, xé toạc tờ giấy, vò nát trong lòng bàn tay.

Đám "Tam Tai" ngay lập tức dàn đội hình tác chiến. Thằng Sang "Sứt" tay cầm cây cán mì cán dài, mặt đằng đằng sát khí. Thằng Bình "Bụi" nổ máy con Cub tàng, đèn pha quét qua quét lại như đèn rọi tìm tù vượt ngục. Thằng Minh "Móm" thì lanh lẹ kiểm tra các góc khuất của những bức tường rêu phong, hy vọng tóm được cái đuôi của kẻ thủ ác.

Bà Nội từ trong tiệm bước ra, dáng đi vẫn chậm rãi nhưng tay đã thủ sẵn chiếc dép tổ ong quyền lực. Bà nhìn vệt keo dán còn chưa kịp khô trên tường, hít hà mùi hương lạ rồi nhíu mày: "Mùi hồ dán này... không phải loại rẻ tiền bán ở cổng trường. Đây là hồ dán văn phòng cao cấp của tụi mặc vest."

"Là thằng công tử Bạc!" A Lửng rít qua kẽ răng. "Nó cậy có tiền nên muốn dùng 'chiêu bẩn' để triệt đường sống của tiệm mình. Nội, để con dẫn anh em sang san bằng cái văn phòng máy lạnh của nó!"

"Đứng lại!" Bà Nội quát. "Nị đi đánh lộn rồi để công an xích thêm lần nữa hả? Lúc đó ai nấu mì? Ai quét hẻm cho con Linh?"

Nhắc đến Tiểu Linh, Lửng chợt khựng lại. Đúng lúc này, từ bóng tối của tiệm thuốc "Vĩnh Hòa Đường", Tiểu Linh bước ra. Cô không cầm sổ ghi chép như mọi khi, mà tay bê một chậu nước ấm pha gừng.

"Anh Lửng, khoan hãy nóng. Nhìn xuống chân anh xem."

Lửng nhìn xuống. Dưới đất, những mảnh thủy tinh vỡ vụn được rải đầy ngay lối vào tiệm mì. Nếu gã không đi dép lào đế dày, chắc chắn bàn chân đã nát bét. Không chỉ có thủy tinh, một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ phía thùng rác đại diện của hẻm. Ai đó đã đổ mắm tôm trộn dầu nhớt vào đó ngay giữa đêm.

Đây không còn là cạnh tranh kinh doanh, đây là một chiến dịch "khủng bố tinh thần" nhắm vào cả con hẻm.

"Hèn! Quá hèn!" Minh "Móm" rít lên. "Giang hồ Chợ Lớn đánh nhau thì dùng tay chân, chứ ai lại dùng mắm tôm với thủy tinh thế này."

Lửng cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục, nhưng cái nắm tay siết chặt của gã lại nới lỏng ra khi thấy Tiểu Linh bắt đầu lẳng lặng cúi xuống nhặt từng mảnh thủy tinh. Cô không nói lời nào, chỉ tỉ mỉ dọn dẹp đống rác rưởi mà kẻ lạ mặt để lại.

"Để ngộ làm cho!" Lửng vội vàng lao tới, giành lấy cái chổi từ tay cô. "Nị là tiểu thư lá ngọc cành vàng, ba cái đồ dơ bẩn này để đại ca xử lý."

"Anh xử lý bằng cách nào?" Tiểu Linh ngước mắt nhìn gã. "Bằng cách đi đập phá sao? Nếu anh làm vậy, anh đúng là cái thằng giang hồ mà tôi hằng ghi vào sổ. Người dân trong hẻm này cần một ông chủ tiệm mì bảo vệ họ, chứ không cần một tên du đãng gây thêm rắc rối."

Lửng đứng hình. Câu nói của Tiểu Linh giống như một mũi kim châm cứu đâm thẳng vào huyệt đạo "sĩ diện" của gã. Gã nhìn sang bà Sáu nước sâm đang loay hoay che chắn sạp hàng trong sợ hãi, nhìn ông Tám gõ đang lúi húi thu dọn xe hủ tiếu vì sợ bị vạ lây.

Gã quay sang bộ ba Tam Tai, giọng đanh lại, nhưng không phải giọng của kẻ đi đánh lộn, mà là giọng của một người thủ lĩnh:

"Sang! Nị đi huy động mấy anh em bên hội bốc xếp, tối nay chia ca trực ở hai đầu hẻm. Không được đánh người, thấy đứa nào lén lút thì cứ 'mời' nó vào tiệm mì uống trà, chờ ngộ xử lý. Bình! Nị chạy con chiến mã Cub đi vòng quanh khu phố, hễ thấy đứa nào dán bậy là xé ngay cho ngộ. Minh! Nị khéo mồm, sáng mai đi từng nhà trong hẻm giải thích cho bà con, nói Trần Gia cam kết vịt sạch 100%, ai ăn trúng độc ngộ đền cho cả cái tiệm!"

Đám đàn em đồng thanh: "Rõ, đại ca!"

Suốt đêm đó, Chợ Lớn chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng. Một gã giang hồ xăm trổ đầy mình, thay vì đi đòi nợ, lại đứng cầm vòi xịt nước, kỳ cọ sạch sẽ từng vết bẩn mắm tôm trên mặt đường. Lửng làm việc hăng say đến mức mồ hôi ướt đẫm chiếc sơ mi hoa, nước hoa nồng nặc quyện với mùi xà phòng tạo thành một thứ mùi hỗn hợp "khó đỡ".

Đến 3 giờ sáng, khi con hẻm đã sạch bóng, Lửng ngồi bệt xuống bậc thềm tiệm thuốc Bắc, thở hồng hộc. Tiểu Linh từ trong nhà bước ra, đặt vào tay gã một chén trà hoa cúc nóng hổi.

"Cảm ơn nị nha," Lửng cười hì hì, vẻ mặt lấm lem bùn đất.

"Chương 10 trong sổ của tôi hôm nay sẽ viết khác một chút," Tiểu Linh ngồi xuống bên cạnh gã, giữ một khoảng cách vừa đủ nhưng lại rất ấm áp. "Hành vi: Tích cực dọn dẹp vệ sinh môi trường. Đánh giá: Có tố chất làm... hiệp sĩ môi trường hơn làm đại ca."

Lửng húp một ngụm trà, vị đắng thanh của hoa cúc làm gã tỉnh táo hẳn. Gã nhìn vào nồi nước dùng của Bà Nội đang được nhóm lửa chuẩn bị cho ngày mới, khói bốc lên trắng xóa dưới ánh trăng tàn.

"Nị này... nếu ngộ thắng thằng Bạc đó, nị có cho ngộ... nắm tay một cái thiệt sự không? Không có bà hàng xóm nào nhìn lén hết á."

Tiểu Linh im lặng một lúc, rồi khẽ đứng dậy, bước về phía cửa tiệm. Trước khi khép cửa, cô bỏ lại một câu xanh rờn: "Lo mà bán cho hết 100 tô mì ngày mai đi. Nếu hẻm vẫn sạch, tiệm vẫn đông, thì... để tôi xem xét."

Lửng nhảy dựng lên, suýt chút nữa là đổ cả chén trà. Gã hét lớn vào không trung: "SANG! BÌNH! MINH! DẬY MAU! TĂNG CƯỜNG SẢN XUẤT! NGÀY MAI CHÚNG TA PHẢI BÁN 200 TÔ CHO NGỘ!"

Nhưng nụ cười của Lửng chợt tắt lịm khi gã nhìn thấy ở phía xa, bóng một chiếc xe hơi sang trọng màu bạc đang từ từ lăn bánh khỏi đầu hẻm. Một đôi mắt lạnh lùng từ sau lớp kính đen đang dõi theo gã. Biến cố này mới chỉ là phát súng mở màn. Công tử Bạc sẽ không dừng lại ở vài mảnh thủy tinh hay một túi mắm tôm.

Gã biết, ngày mai sẽ là một trận chiến sống còn cho cái tên "Trần Gia".