MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 11: TIỂU LINH VÀ BÀI HỌC VỀ "CHÍNH ĐẠO"

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 11: TIỂU LINH VÀ BÀI HỌC VỀ "CHÍNH ĐẠO"

1,013 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm Chợ Lớn bao phủ bởi một lớp sương mỏng quện với mùi nhang thơm từ các hội quán. A Lửng uể oải vươn vai, xương khớp kêu răng rắc sau một đêm làm "hiệp sĩ vệ sinh" bất đắc dĩ. Gã nhìn xuống lòng hẻm đã sạch bong, cảm thấy một sự sảng khoái lạ kỳ, dù cái sơ mi hoa hướng dương giờ đã nát bét như xơ mướp.

"Lửng! Qua đây ngộ biểu!"

Tiếng gọi thanh mảnh nhưng đầy uy quyền phát ra từ phía Vĩnh Hòa Đường. Tiểu Linh đang đứng trước sạp thuốc, tay thoăn thoắt phân loại các vị thảo mộc: kỷ tử đỏ rực, hoài sơn trắng muốt, và cả những lát cam thảo thơm nồng.

Lửng lăng xăng chạy qua, nặn ra nụ cười "hảo hảo" đã được nâng cấp sau một ngày tập luyện: "A Chế gọi ngộ có việc chi? Muốn ngộ quét dọn tiếp hay muốn ngộ đi mua điểm tâm cho nị?"

Tiểu Linh không ngước lên, chỉ tay vào cái ghế đẩu: "Ngồi xuống. Hôm nay tôi không bắt anh quét hẻm. Tôi dạy anh cách phân biệt 'Chính' và 'Tà' trong cái xóm này."

Lửng gãi cái đầu đinh, mắt dán chặt vào đôi bàn tay búp măng của cô: "Ủa, giang hồ mà cũng học đạo đức hả nị? Ngộ tưởng chỉ có 'Nghĩa' và 'Khí' thôi chứ?"

Tiểu Linh dừng tay, nhìn thẳng vào mắt Lửng: "Chính đạo không nằm ở việc anh xăm hình gì trên tay, hay anh xịt nước hoa hiệu gì. Chính đạo nằm ở cách anh đối xử với nồi nước dùng của mình. Anh có biết tại sao Công tử Bạc muốn mua lại tiệm của anh bằng mọi giá không?"

"Vì nó giàu, nó muốn thâu tóm?" Lửng đoán mò.

"Sai. Vì nó không có 'Cái Tâm' của nghề y và nghề thực phẩm," Tiểu Linh cầm một miếng quế khâu lên. "Vị quế này phải từ rừng già, qua bàn tay người hái có tâm mới thơm. Nồi mì của Bà Nội anh cũng vậy. Nếu anh chỉ vì danh hão, vì cái mác 'Đại ca Chợ Lớn' mà làm việc hời hợt, thì anh chính là 'Tà'. Còn nếu anh chịu cúi mình xuống nhặt rác, chịu cười với một ông già bán vé số, đó mới là 'Chính'."

Lửng gật gù, dù trong đầu gã đang tưởng tượng cảnh mình mặc áo choàng hiệp sĩ đi... phát mì miễn phí. Gã bỗng hỏi: "Vậy... nếu thằng Bạc nó chơi xấu tiếp, ngộ có được dùng 'thiết thủ' để đả thông kinh mạch nó không?"

Tiểu Linh khẽ cười, một nụ cười khiến Lửng thấy cam thảo bỗng ngọt lịm như đường phèn: "Dùng trí hơn dùng sức. Anh là 'Đại ca', sao lại đi chấp với mấy kẻ tiểu nhân dùng mắm tôm? Chính đạo là phải khiến đối thủ tâm phục khẩu phục ngay trên bàn ăn."

Đúng lúc đó, từ đầu hẻm, một bóng dáng quen thuộc tiến tới. Đó là gã đàn em cũ của Lửng – Thằng Hải "Híp", kẻ ngày xưa từng thề sống chết với gã nhưng đã biến mất ngay khi Lửng vào trại. Hải "Híp" bây giờ bóng bẩy trong bộ vest rẻ tiền, tay cầm một xấp giấy tờ, đi cùng vài tên thuộc hạ trông mặt mũi rất "cô hồn các đảng".

"Chào đại ca Lửng! Nghe nói đại ca về làm... đầu bếp hồng, em tới chúc mừng nè!" Hải cười khẩy, giọng sặc mùi mỉa mai.

Lửng đứng bật dậy, bản năng giang hồ trỗi dậy khiến gã định vung tay, nhưng cái chạm nhẹ của Tiểu Linh vào vai gã làm gã khựng lại.

"Hải, nị tới đây làm gì?" Lửng gằn giọng.

"Em bây giờ làm quản lý cho bên anh Bạc. Tới đây để báo tin vui: Tuần sau, ngay đối diện tiệm mì của anh, chúng em sẽ khai trương 'Siêu thị Mì Ăn Liền Bạc Tỷ'. Giá rẻ một nửa, khuyến mãi một tặng một. Để xem cái nồi nước lèo của bà già anh chịu được mấy ngày!"

Hải "Híp" nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi nghênh ngang bỏ đi. Đám đàn em Tam Tai của Lửng nghe thấy, định lao ra "tả tơi" thằng phản bội nhưng Lửng giơ tay ngăn lại.

Gã quay sang Tiểu Linh, ánh mắt không còn vẻ cợt nhả: "Bài học Chính đạo của nị... xem ra hôm nay bắt đầu thực hành được rồi đó."

Tiểu Linh gật đầu, cô lấy từ trong túi áo ra một lọ nhỏ chứa một loại bột màu vàng nhạt: "Đây là bột nghệ già tôi tự tay nghiền. Nó giúp tăng sắc vàng tự nhiên cho sợi mì và khử mùi tanh của thịt vịt rất tốt. Coi như... học phí buổi đầu tôi đóng cho tiệm mì của anh."

Lửng cầm lọ bột, cảm thấy nó nặng trĩu hơn cả một thỏi vàng. Gã nhìn bóng Hải "Híp" xa dần, rồi nhìn vào bếp nơi Bà Nội đang cặm cụi nhóm lửa.

"Sang! Bình! Minh! Gom hết tiền quỹ của tụi mình lại. Không đi mua nước hoa nữa. Chúng ta sẽ làm một cuộc 'cách mạng vịt tiềm'!"

Buổi sáng hôm ấy, người dân Chợ Lớn thấy A Lửng không còn đứng hù dọa ai. Gã ngồi bên hiên Vĩnh Hòa Đường, cùng Tiểu Linh bàn bạc về danh sách các loại thảo mộc. Một đại ca xăm hình Doraemon và một cô nàng thầy thuốc thanh cao, hình ảnh đối lập ấy bỗng nhiên trở nên hài hòa lạ lùng trong cái nắng vàng rực rỡ của phố người Hoa.

Lửng chợt nhận ra, làm người lương thiện không hề dễ, nhưng cảm giác được "người đẹp" ủng hộ trên con đường chính đạo thì... oai hơn làm trùm thiên hạ nhiều.

"Nị này," Lửng lầm bầm. "Nếu ngộ thắng vụ này, ngộ sẽ xăm thêm một hình nữa."

"Hình gì? Con cọp hả?" Tiểu Linh hỏi.

"Không. Ngộ xăm hình cái... nồi mì vịt tiềm có tên nị ở trên đó!"

Tiểu Linh đỏ mặt, quay ngoắt đi: "Anh đúng là đồ... báo thủ!"