MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 12: TIẾNG RAO TRONG ĐÊM VÀ NHỮNG MẢNH ĐỜI CHỢ LỚN

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 12: TIẾNG RAO TRONG ĐÊM VÀ NHỮNG MẢNH ĐỜI CHỢ LỚN

993 từ · ~5 phút đọc

Màn đêm buông xuống Chợ Lớn không mang theo sự tĩnh lặng mà lại khoác lên một lớp âm thanh hỗn tạp, đặc trưng của cái "sào huyệt" đầy nghĩa tình này. A Lửng đứng tựa cửa tiệm, tay cầm chiếc vá múc nước lèo như cầm lệnh tiễn, đôi tai dỏng lên nghe ngóng.

Từ đầu hẻm, tiếng rao của chú Sáu bán kẹo mạch nha vang lên kẽo kẹt, xen lẫn tiếng lốc cốc của xe hủ tiếu gõ ông Tám. Chợ Lớn về đêm là một "trận đồ" của những tiếng rao, nơi mỗi âm thanh đều mang một số phận.

"Sang! Nị có nghe thấy gì không?" Lửng bỗng hỏi, giọng đầy vẻ triết học giả tạo.

Thằng Sang Sứt đang ngồi còng lưng cán nốt mẻ mì cuối cùng, mồ hôi nhễ nhại: "Nghe thấy bụng em đang kêu 'biểu tình' nè đại ca. Nãy giờ ngửi mùi nước dùng của Bà Nội, em muốn 'phản bội' lý tưởng đại ca để làm kẻ trộm thịt vịt quá."

Lửng không đùa. Gã tiến ra phía trước hiên, nhìn về phía tiệm thuốc Vĩnh Hòa Đường. Tiểu Linh vẫn chưa ngủ, ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra bóng cô đang cặm cụi băm thuốc.

Bỗng nhiên, một tiếng khóc trẻ con xé tan bầu không khí phía cuối hẻm, nơi dãy chung cư cũ kỹ nấp sau những giàn hoa giấy. Tiếng khóc thảm thiết đến mức gã "đại ca" sợ máu cũng phải giật mình. Tiếp theo đó là tiếng chửi bới của gã đàn ông say xỉn và tiếng loảng xoảng của bát đĩa vỡ.

"Minh Móm! Bình Bụi! Xuất quân!" Lửng hô lớn, tay chụp lấy chiếc tạp dề hồng thắt vội qua hông như áo giáp.

Cả đám "Tam Tai" lao thẳng về phía cuối hẻm. Trước một căn hộ lụp xụp, một gã đàn ông đang cầm chai rượu, định giơ tay tát đứa nhỏ đang co quắp dưới đất. Lửng không dùng đến võ thuật, gã chỉ cần đứng sừng sững, xịt một phát nước hoa nồng nặc khiến gã say xỉn kia ngạt thở mà sực tỉnh.

"Nị... nị định làm gì? Đây là chuyện nhà ngộ!" Gã say lắp bắp khi nhìn thấy cánh tay xăm đầy Doraemon của Lửng dưới ánh đèn pin.

Lửng khoanh tay, cố gắng làm cho nụ cười "Chính đạo" của mình trông thật uy nghiêm: "Chuyện nhà nị nhưng làm ồn đến nồi nước dùng của ngộ. Nồi mì của Trần Gia cực kỳ nhạy cảm với tiếng khóc, nó mà đắng thì nị có bán cả cái hộ khẩu này cũng không đền nổi đâu."

Thằng Minh Móm đứng bên cạnh bổ trợ: "Đúng đó! Đại ca tụi tui đang 'tụng kinh' cho vịt nó mềm, ông làm đứt mạch cảm xúc là tụi tui mời ông lên phường... uống trà sâm miễn phí đó nha."

Gã đàn ông nhìn thấy vẻ mặt lầm lì của Minh Móm và cây cán mì trên tay Sang Sứt thì lập tức tỉnh rượu, lủi mất vào trong. Lửng cúi xuống, nhặt đứa nhỏ lên. Thằng bé mặt mũi lem luốc, nhìn gã bằng đôi mắt sợ hãi.

"Nè nhóc, nín đi. Đại ca cho nhóc cái này." Lửng lục túi, lôi ra một miếng đùi vịt tiềm bọc trong giấy bóng mà gã vừa "thó" được trong bếp lúc nãy.

Đứa bé cầm lấy miếng thịt, cắn một miếng rồi bỗng nhiên mỉm cười. Nụ cười của nó trong veo giữa cái hẻm nghèo nàn, khiến Lửng cảm thấy cái danh hiệu "Đại ca" của mình bỗng chốc... có ích thật sự.

"Anh Lửng, anh làm tốt lắm."

Tiếng nói vang lên từ phía sau. Tiểu Linh đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm chai dầu gió và một ít bông băng. Cô không ghi chép hành vi bất hảo nữa, mà khẽ chạm vào tay Lửng.

"Chợ Lớn không chỉ có mì và thuốc Bắc," cô nói khẽ, đôi mắt nhìn về những ô cửa sổ sáng đèn le lói của khu chung cư. "Nó còn có những góc khuất đầy đau khổ. Ba mẹ anh ngày xưa bán mì không chỉ để kiếm tiền, mà còn để những người lao động nghèo ở đây có một nơi để ngồi lại, ăn một bát canh nóng và thấy đời bớt đắng hơn."

Lửng nhìn xuống đôi bàn tay thô kệch của mình. Gã bắt đầu hiểu tại sao Bà Nội lại bắt gã bán được 100 tô mì mỗi ngày. Không phải là số lượng, mà là sự kết nối. Mỗi tô mì là một câu chuyện, một mảnh đời gởi gắm vào đó.

"Ngộ biết rồi," Lửng lẩm bẩm. "Mai ngộ sẽ bảo thằng Bình Bụi chạy xe hỏa tốc giao mì miễn phí cho những nhà nào có người già neo đơn trong hẻm. Coi như... quảng cáo thương hiệu 'Trần Gia nhân ái'."

Tiểu Linh mỉm cười, lần này nụ cười của cô không có chút mỉa mai nào. Cô bước tới, giúp Lửng chỉnh lại cái tạp dề hồng đang bị lệch: "Anh mà cứ thế này, chắc tôi phải đổi tên cuốn sổ thành 'Nhật ký hiệp sĩ Doraemon' quá."

Lửng sướng rân người, định nhân cơ hội thả thính thêm vài câu thì tiếng của Bà Nội từ đầu hẻm vang lên vọng lại:

"LỬNG! Mày đi đâu mà bỏ nồi nước lèo trào hết ra ngoài rồi? Về đây mau, không tao dùng 'thiết thủ' cho mày biết tay!"

Lửng giật bắn mình, xỏ dép lào chạy thục mạng: "Dạ dạ! Con về ngay Nội ơi! Anh em đâu, rút quân về hộ giá nồi nước dùng!"

Tiếng rao trong đêm Chợ Lớn lại tiếp tục vang lên. Nhưng đêm nay, trong hơi khói vịt tiềm thơm nồng, có một gã giang hồ vừa nhận ra rằng: Danh tiếng không nằm ở sự sợ hãi của người khác, mà nằm ở việc nụ cười của một đứa trẻ có vị ngon của thịt vịt tiềm nhà mình.