MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiang Hồ Vịt TiềmChương 13: ĐÀN EM PHẢN LƯỚI NHÀ: MỘT VỤ GIAO HÀNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Giang Hồ Vịt Tiềm

Chương 13: ĐÀN EM PHẢN LƯỚI NHÀ: MỘT VỤ GIAO HÀNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

1,231 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm làm "hiệp sĩ chung cư", uy tín của A Lửng trong con hẻm tăng cao vọt, tỉ lệ thuận với độ nồng nặc của chai nước hoa "Sát thủ tình trường" mà gã vừa mới tậu lại. Nhưng đúng như người xưa nói, "họa phúc khôn lường", khi đại ca đang bận mơ mộng về một cái nắm tay với Tiểu Linh thì đám đàn em "Tam Tai" lại âm thầm chuẩn bị cho gã một cú "phản lưới nhà" đi vào lòng đất.

Sự việc bắt đầu từ một đơn hàng "khủng": 20 tô mì vịt tiềm giao đến một văn phòng luật sư trên đường Châu Văn Liêm. Vì là đơn hàng lớn, A Lửng đích thân kiểm tra từng miếng đùi vịt, còn cẩn thận dặn thằng Bình Bụi: "Phi vụ này quan trọng, liên quan đến bộ mặt thương hiệu Trần Gia. Nị chạy xe hỏa tốc nhưng tuyệt đối không được làm 'long' nước lèo, nghe rõ chưa?"

Bình Bụi vỗ ngực đôm đốp: "Đại ca yên tâm! Con chiến mã Cub này đã cùng em vượt bao con phố, cam kết nước lèo vẫn nóng hổi như lòng nhiệt huyết của em!"

Khổ nỗi, Bình Bụi vốn có máu "quái xế". Vừa ra khỏi hẻm, nhìn thấy bóng dáng một gã giao hàng của "Mì Bạc Tỷ" (đối thủ của tiệm) đang nhẩn nhơ chạy phía trước, máu tự tôn giang hồ trong gã trỗi dậy. Gã quyết định thực hiện một màn "vượt mặt thần thánh" để khẳng định vị thế shipper số 1 Chợ Lớn.

Kết quả: Sau một pha lạng lách cực gắt qua xe rác, 20 tô mì vẫn còn nguyên, nhưng cái đầu óc "hạt đậu" của Bình Bụi đã khiến gã rẽ nhầm vào... sào huyệt của một nhóm đòi nợ thuê đang họp bàn đại sự.

Cùng lúc đó tại tiệm mì, A Lửng đang đứng lau muỗng thì thấy thằng Hải "Híp" lù lù xuất hiện, mặt mày hớn hở: "Đại ca! Em nghe nói tiệm mình vừa có đơn hàng 20 tô giao cho luật sư? Mà sao em thấy thằng Bình Bụi nó giao mì vào tiệm massage 'Đại Thế Giới' là sao ta?"

Lửng giật bắn mình: "Nị nói cái gì? Tiệm massage?"

Gã vội vàng vứt chiếc vá, nhảy lên chiếc xe đạp mini của Bà Nội (vì xe máy Bình đã lấy đi) đạp thục mạng. Khi đến nơi, gã chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: Bình Bụi đang đứng giữa một vòng vây những gã xăm trổ, tay chân bặm trợn. Hóa ra, vì chạy quá nhanh và quá hăng, Bình đã xông thẳng vào phòng VIP, nơi một "đại ca" vùng khác đang... đắp mặt nạ thư giãn.

Nhưng đó chưa phải là cú "phản lưới" đau nhất. Cú đau nhất nằm ở chỗ thằng Minh Móm, vì muốn lấy lòng đại ca, đã lén bỏ vào mỗi tô mì một "món quà tri ân" là... một tờ rơi quảng cáo tiệm mì có in hình A Lửng mặc tạp dề hồng, kèm dòng chữ: "Mì vịt tiềm – Ăn vào là hiền như Doraemon".

Gã đại ca xăm trổ cầm tờ rơi, nhìn vào tô mì, rồi nhìn cái mặt đang tái mét của Bình Bụi: "Tụi mày giỡn mặt tao hả? Tao đang đi đòi nợ thuê, tụi mày kêu tao ăn vào cho hiền như Doraemon là ý gì?"

Vừa lúc đó, A Lửng đạp xe tới, mồ hôi nhễ nhại, chân váy tạp dề hồng bay phấp phới trong gió. Nhìn thấy cảnh tượng này, gã đại ca đòi nợ thuê kia đứng hình mất 5 giây, rồi bỗng nhiên phá lên cười sặc sụa.

"Ha ha ha! Đây là 'Long Hổ' Chợ Lớn trong truyền thuyết đây sao? Mặc tạp dề hồng đi xe đạp mini để bảo kê tiệm mì? Ha ha ha!"

Đám đàn em của gã cũng cười theo, tạo thành một âm thanh nhức nhối màng nhĩ. A Lửng cảm thấy mặt mình nóng bừng, vừa nhục nhã vừa uất ức. Gã nhìn sang thấy Hải "Híp" đang đứng núp sau cột điện, tay cầm điện thoại quay phim, chắc chắn là định tung lên mạng để hạ bệ uy tín của gã.

Trong lúc cao trào, một bóng dáng thanh mảnh xuất hiện. Tiểu Linh bước tới, trên tay cầm cuốn sổ ghi chép, mặt không biến sắc:

"Anh Lửng, Bà Nội nhắn nếu không đem 20 tô mì này về giao đúng địa chỉ luật sư trong 10 phút nữa, thì chiếc dép tổ ong sẽ được 'tế' lên ngay tối nay." Cô quay sang gã đại ca đòi nợ thuê, lạnh lùng nói: "Còn mấy anh, muốn cười thì cứ cười, nhưng nãy giờ các anh hít phải mùi thuốc Bắc từ túi thảo mộc tôi mang theo, ai có tiền sử huyết áp thì chuẩn bị tinh thần đi."

Gã đại ca nghe đến "huyết áp" và nhìn thấy thần thái của Tiểu Linh thì chợt khựng lại. Đám giang hồ vốn rất sợ những người làm nghề bốc thuốc vì họ biết rõ "sinh tử" nằm trong tay ai.

Lửng chớp thời cơ, vơ vội chồng mì, xách cổ thằng Bình Bụi quăng lên xe: "Nín cười ngay! Anh em đâu, rút quân! Giao hàng bù cho luật sư mau!"

Vụ giao hàng kết thúc bằng việc A Lửng phải bù thêm 20 tô mì miễn phí và một lời xin lỗi sặc mùi "văn hóa giang hồ" cho văn phòng luật sư. Tối hôm đó, tiệm mì Trần Gia chìm trong bầu không khí u ám.

Bà Nội ngồi trên ghế bành, chiếc dép tổ ong đặt ngay ngắn trên bàn: "Ba thằng tụi bây... bước ra đây."

Tam Tai run rẩy đứng xếp hàng. Lửng cũng phải đứng ké vào vì tội "quản lý đàn em không nghiêm".

"Đại ca đi xe đạp mini, đàn em giao mì vào tiệm massage, còn tặng kèm hình Doraemon... Tụi bây muốn Trần Gia thành cái rạp xiếc hả?" Bà Nội đập bàn cái rầm.

Lửng lí nhí: "Nội... tại thằng Hải Híp nó bẫy tụi con..."

"Bẫy cái gì mà bẫy! Tại tụi bây làm việc không có cái đầu!" Bà Nội chỉ tay ra cửa. "Phạt tụi bây tối nay không được ăn mì, ra hẻm đứng canh rác cho đến sáng!"

Tiểu Linh đứng bên cạnh tiệm thuốc, nhìn qua khói thuốc Bắc nghi ngút, khẽ thở dài nhưng trong mắt lại có chút ý cười. Cô mở sổ ra, viết thêm một dòng: "Chương 13: Một vụ giao hàng thất bại thảm hại. Nhưng phát hiện ra A Lửng mặc tạp dề hồng đạp xe đạp mini... trông cũng khá là dễ thương."

Lửng đứng ngoài hẻm, mặt mày méo mó nhìn trời mưa lất phất. Gã nhận ra, con đường phục hưng tiệm mì của gã không chỉ có đối thủ bên ngoài, mà còn có những "quả tạ" ngàn cân từ chính anh em nhà mình.

"Đại ca ơi, em đói quá..." Bình Bụi than vãn.

"Im mồm!" Lửng rít lên. "Từ mai đứa nào còn dám nhắc đến chữ Doraemon hay massage trước mặt ngộ, ngộ sẽ cho đứa đó biết thế nào là 'lễ hội vịt quay'!"

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng bốn gã giang hồ đứng canh rác trông thật thảm hại nhưng cũng thật nực cười, đúng chất của một khu phố Chợ Lớn "không gì là không thể".