Cái nắng của Chợ Lớn bắt đầu gắt gỏng, hầm hập như lò than. Sau vụ "massage 20 tô mì", A Lửng đang tích cực tẩy rửa vết nhơ bằng cách đứng giữa hẻm, diện chiếc sơ mi hoa cúc rực rỡ và cầm loa kẹo kéo để "quảng bá văn hóa ẩm thực". Nhưng gã chưa kịp cất tiếng rao thì một chiếc xe bóng loáng, đen trùi trụi như màu mực xăm của gã ngày xưa, từ từ trờ tới.
Cánh cửa xe mở ra. Một gã đàn ông bước xuống, mặc bộ vest xám ôm sát, đầu chải keo láng mượt đến mức ruồi đậu lên chắc chắn sẽ gãy chân. Gã tháo kính râm, để lộ một vết sẹo dài chạy dọc chân mày trái – vết sẹo mà mỗi khi trái gió trở trời, A Lửng vẫn cảm thấy nhói ở lòng bàn tay.
"Đại ca Lửng, lâu quá không gặp. Nghe nói anh bây giờ giải nghệ, chuyển sang làm 'nữ công gia chánh' hả?"
Lửng khựng lại, chiếc loa kẹo kéo trên tay suýt rơi xuống chân. "Tùng 'Sẹo'? Nị... nị còn sống à?"
Tùng "Sẹo", kẻ ngày xưa từng là đối thủ không đội trời chung với Lửng trong cuộc chiến giành địa bàn các xe hủ tiếu gõ, nay đã lột xác thành một "doanh nhân" sặc mùi tiền. Gã cười khẩy, bước tới gần nồi mì đang nghi ngút khói của Trần Gia, hít một hơi rồi bĩu môi:
"Mùi nước lèo vẫn cổ hủ như ngày nào. Lửng à, giang hồ bây giờ người ta ăn bằng mắt, chơi bằng não, chứ ai lại đi cắm đầu vào cái xó bếp ám mùi dầu mỡ này? Anh nhìn xem, tôi bây giờ là đại diện phân phối cho chuỗi 'Mì Bạc Tỷ' của Công tử Bạc. Tôi đến đây để đưa cho anh một 'lời mời' cuối cùng."
Tùng rút ra một xấp tiền dày cộm, quăng lên bàn trà của tiệm mì, ngay cạnh hũ sa tế của Bà Nội. "Cầm lấy số này, đóng cửa tiệm và cút khỏi Chợ Lớn. Bằng không, cái quá khứ 'vào tù ra tội' của anh sẽ được dán đầy các trang mạng xã hội. Để xem lúc đó, tiệm mì của 'anh hùng Doraemon' còn ai dám bước chân vào."
A Lửng cảm thấy máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu. Cánh tay xăm Doraemon của gã run lên bần bật. Gã không sợ Tùng, gã chỉ sợ cái quá khứ đen tối ấy chạm vào sự bình yên của Bà Nội và ánh mắt của Tiểu Linh.
"Nị cầm tiền về đi," Lửng gằn giọng, cố giữ bình tĩnh. "Trần Gia không bán nhà, cũng không bán danh dự. Nếu muốn đấu, cứ dùng chất lượng mì mà nói chuyện."
Tùng "Sẹo" cười nhạt, gã ghé sát tai Lửng, thì thầm: "Anh tưởng anh giấu được con bé tiệm thuốc Bắc sao? Tôi biết anh thích nó. Nhưng một gã có 'vết' như anh, liệu có xứng với một tiểu thư thanh cao như vậy không? Đừng để tôi phải làm điều gì quá đáng với cái 'Vĩnh Hòa Đường' bên cạnh."
Ngay khi Tùng vừa dứt lời, một tiếng chát chói tai vang lên.
Cả con hẻm lặng phắc. Không phải Lửng ra tay. Mà là Bà Nội.
Bà Nội đứng đó, tay cầm chiếc dép tổ ong quyền lực, mặt không chút biểu cảm. Bà vừa mới dùng "thiết thủ" vỗ thẳng vào cái mặt bóng lộn của Tùng "Sẹo".
"Đứa nào cho nị để tiền dơ bẩn lên bàn trà của ngộ?" Bà Nội quát, giọng đanh thép như tiếng chuông đồng. "Tiệm mì này tồn tại ở Chợ Lớn khi nị còn chưa biết mặc quần. Muốn hù dọa ai thì về nhà hù dọa mẹ nị ấy! Lửng! Tiễn khách!"
Tùng "Sẹo" ôm cái mặt đỏ lựng, vừa nhục vừa tức, lủi nhanh vào xe: "Được lắm... tụi bây đợi đó. Ngày mai 'Mì Bạc Tỷ' khai trương ngay đầu hẻm, tao sẽ cho cái tiệm mì nát này biến thành bình địa!"
Chiếc xe lao đi trong làn khói xám. A Lửng nhìn Bà Nội, rồi nhìn Tiểu Linh đang đứng ở cửa tiệm thuốc, gương mặt cô phảng phất vẻ lo âu. Cô đã nghe thấy tất cả.
"Linh... nị đừng nghe nó nói bậy," Lửng lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. "Ngộ... ngộ đúng là có quá khứ không hay, nhưng ngộ thề..."
Tiểu Linh bước tới, cô không mắng gã, cũng không dùng kim châm cứu. Cô chỉ lấy cuốn sổ ra, gạch bỏ một dòng rồi viết lại: "Ngày thứ 14: Đối mặt với bóng ma quá khứ. Đánh giá: A Lửng đã biết kiềm chế bản thân, không dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Điểm thưởng: 1 tô trà sâm giải nhiệt."
Cô nhìn Lửng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: "Anh không cần thề. Quá khứ là của anh, nhưng hiện tại là do anh chọn. Cái vết sẹo trên mặt thằng đó là tà, nhưng hình xăm Doraemon trên tay anh... tôi thấy nó rất chính."
Lửng ngẩn người, cảm thấy trái tim mình như vừa được nhúng vào nồi nước dùng ngọt thanh nhất thế gian. Gã quay sang đám đàn em Tam Tai đang đứng đực mặt ra:
"Nghe rõ chưa? Địch đã mang đại bác tới cửa hẻm rồi! Thằng Sang Sứt, tăng cường nhào bột cho dai! Thằng Bình Bụi, từ nay đi giao hàng phải ăn mặc lịch sự, cấm lạng lách! Minh Móm, chuẩn bị bài phát biểu khai trương cho ngộ! Chúng ta sẽ cho tụi 'Mì Bạc Tỷ' biết thế nào là hương vị của 40 năm bí truyền!"
Chợ Lớn đêm đó không ngủ. Tiếng băm hành, tiếng cán mì rộn ràng khắp con hẻm. Lời cảnh cáo của Tùng "Sẹo" không làm họ sợ hãi, mà ngược lại, nó khơi dậy cái nghĩa khí của những con người phố người Hoa.
Dưới ánh trăng, A Lửng ngồi lau lại tấm bảng hiệu "Trần Gia Vị Tiềm". Gã biết, trận chiến ngày mai sẽ không chỉ có hương vị, mà còn là cuộc chiến bảo vệ cái tên của ba mẹ gã. Và quan trọng nhất, bảo vệ nụ cười của cô nàng tiệm thuốc Bắc bên kia đường.