Chợ Lớn buổi sáng xôn xao bởi tiếng còi xe, nhưng trong tiệm mì Trần Gia, bầu không khí còn căng thẳng hơn cả một buổi "phán xét" giữa các băng đảng. A Lửng đang đứng trước gương, loay hoay thắt chiếc cà vạt màu đỏ chót mượn của ông Tám hủ tiếu gõ. Chiếc cà vạt ngắn cũn cỡn nằm chênh vênh trên cái sơ mi hoa hòe, trông gã không giống đại ca đi bàn việc mà giống một con vẹt đang bị thắt cổ.
"Đại ca, hay thôi đi... Em thấy anh mặc vậy giống đi tấu hài hơn là đi hộ giá em," thằng Út Nhỏ – đứa em út trong đám đàn em, hiện đang học lớp 9 – run rẩy nói.
Hôm nay là ngày họp phụ huynh cuối kỳ của Út Nhỏ. Ba mẹ nó ở quê, giao nó cho A Lửng "dạy dỗ" (thực chất là đi theo bưng bê tỏi ớt cho tiệm). Kết quả là Út Nhỏ học hành sa sút, đội sổ môn Toán vì mải mê nghiên cứu... công thức nhào bột mì.
Lửng vỗ ngực cái bộp, xịt thêm một hơi nước hoa nồng nặc: "Nị yên tâm! Danh tiếng của Trần Vĩnh Lửng ngút trời, giáo viên nào thấy ngộ mà không nể ba phần? Ngộ sẽ cho cô giáo nị thấy cái uy của người bảo hộ."
Bà Nội từ bếp đi ra, cầm chiếc dép tổ ong gõ nhẹ vào đầu Lửng: "Uy cái đầu nị! Đi họp phụ huynh chứ không phải đi đòi nợ. Liệu mà ăn nói cho đàng hoàng, để cô giáo mắng vốn tới tai ngộ là nị ăn hành thay mì nghe chưa?"
Lửng lủi thủi dắt xe Cub, chở Út Nhỏ đến trường. Vừa bước chân vào cổng trường, gã đã trở thành tâm điểm của sự chú ý. Một gã cao ráo, cánh tay xăm kín Doraemon lấp ló dưới tay áo sơ mi, cà vạt đỏ rực, đeo kính râm đen kịt giữa ban ngày. Các vị phụ huynh khác tự động dạt sang hai bên, tạo thành một con đường thênh thang cho "đại ca" tiến vào lớp học.
Bước vào lớp, Lửng chọn ngay chiếc bàn đầu tiên, ngồi sừng sững như pho tượng. Cô giáo chủ nhiệm – một cô gái trẻ đeo kính cận, trông hiền lành nhưng ánh mắt sắc sảo – bước vào. Cô nhìn lướt qua danh sách rồi dừng lại ở Lửng.
"Mời phụ huynh em Trần Văn Út?"
Lửng đứng phắt dậy, cúi chào theo kiểu giang hồ: "Chào sư phụ... à không, chào Lão Bản... ý con là chào cô giáo! Ngộ là Trần Vĩnh Lửng, đại diện cho gia tộc Trần Gia hộ giá thằng Út."
Cả phòng họp im phăng phắc. Cô giáo hơi khựng lại, rồi đẩy gọng kính: "Anh Lửng, em Út học hành rất tốt môn... Giáo dục công dân, nhưng môn Toán thì em ấy lại viết công thức nấu mì vịt tiềm vào bài kiểm tra hình học. Anh giải thích sao về việc này?"
Lửng gãi đầu, cười hì hì: "Dạ, tại ngộ dạy nó là làm người phải có 'góc cạnh' như miếng vịt quay, nước dùng phải tròn trịa như hình tròn... Chắc nó áp dụng thực tế quá thôi cô."
"Anh Lửng," cô giáo nghiêm giọng. "Môi trường giáo dục cần sự nghiêm túc. Tôi nghe nói anh thường xuyên để em Út phụ việc ở tiệm mì đến khuya? Anh có biết như vậy là vi phạm quyền trẻ em không?"
Chữ "vi phạm" vừa thốt ra, Lửng thấy mồ hôi hột chảy ròng ròng. Gã sợ công an một, sợ bà nội mười, mà giờ thấy cô giáo nghiêm khắc này gã sợ tới một trăm. Đúng lúc gã đang lắp bắp không biết thanh minh thế nào thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa lớp.
Tiểu Linh bước vào, trên tay cầm một túi thuốc bổ: "Thưa cô, tôi là hàng xóm của anh Lửng. Tôi đến để gửi ít trà an thần cho văn phòng giáo viên. Tiện thể, tôi có thể xác nhận là em Út ở tiệm mì chủ yếu là học cách kiên nhẫn và giúp đỡ người già trong hẻm, chứ anh Lửng đây chăm lo cho nó rất kỹ."
Lửng nhìn Linh như nhìn thấy cứu tinh. Cô giáo thấy Tiểu Linh – một người có vẻ ngoài thanh cao, trí thức – lên tiếng thì nét mặt dịu lại. Buổi họp sau đó diễn ra trong sự "hướng thiện" lạ kỳ. Lửng ngồi nghe mắng mà mặt mày hớn hở, tay lén ghi chép vào lòng bàn tay: "Về nhà bắt thằng Út học bảng cửu chương, nếu không Bà Nội lột da".
Kết thúc buổi họp, Lửng dắt Út Nhỏ ra cổng trường, bắt gặp Tiểu Linh đang đứng đợi.
"Cảm ơn nị nha Linh! Không có nị chắc ngộ bị cô giáo 'đả thông kinh mạch' tới chiều luôn quá," Lửng gãi đầu cảm kích.
Tiểu Linh nhìn gã, khẽ chỉnh lại cái cà vạt đang lệch sang một bên: "Lần sau đi họp phụ huynh thì tháo cái kính râm ra, mặc sơ mi trắng vào. Anh định đi dọa giáo viên hay đi họp vậy?"
Lửng nhe răng cười: "Thì tại ngộ muốn giữ cái uy đại ca... Mà thôi, nị nói gì ngộ nghe nấy. Nay ngộ về dạy thằng Út học Toán bằng cách đếm hạt tiêu, đảm bảo nó hết đội sổ!"
Tiểu Linh phì cười, nụ cười làm cái nắng gắt của Chợ Lớn bỗng chốc dịu lại. Nhưng khi họ vừa quay lưng đi, gã Tùng "Sẹo" lại xuất hiện ở góc phố, cầm điện thoại chụp lại cảnh Lửng đứng trước cổng trường.
"Đại ca đi họp phụ huynh hả? Để xem hội phụ huynh trường này phản ứng sao khi biết 'đại ca' của họ từng có tiền án," Tùng "Sẹo" lẩm bẩm với nụ cười hiểm độc.
A Lửng không hay biết gì, gã vẫn đang hân hoan vì vừa được Tiểu Linh chạm tay vào cà vạt. Gã không biết rằng, việc gã cố gắng làm một người anh tốt, một người bảo hộ lương thiện cho Út Nhỏ lại chính là điểm yếu mà kẻ thù sắp sửa khai thác.