MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 1: ĐÓA HỒNG GAI TRÊN TÒA ÁN

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 1: ĐÓA HỒNG GAI TRÊN TÒA ÁN

2,544 từ · ~13 phút đọc

Thành phố S vào mùa hạ, không khí oi nồng như một lò bánh mì khổng lồ. Ánh nắng gắt gỏng xiên qua những tấm kính màu của tòa án nhân dân, đổ xuống nền gạch đá hoa cương những vệt sáng loang lổ.

Hạ Diên đứng trước gương trong nhà vệ sinh nữ, bàn tay cô hơi run nhưng nhanh chóng được siết chặt lại. Cô vốc một vốc nước lạnh lên mặt, mặc kệ những giọt nước làm nhòe đi chút phấn nền mỏng manh. Trong gương, một gương mặt thanh tú với đôi mắt sắc sảo hiện ra. Đôi môi cô tô son đỏ thẫm — màu của quyền lực và cũng là màu của sự phòng vệ.

Hôm nay là trận chiến cuối cùng của vụ kiện ly hôn giữa bà Phương và gã chồng đại gia bất động sản.

"Hạ luật sư, cô không sao chứ?" – Trợ lý nhỏ chạy vào, vẻ mặt lo lắng.

Hạ Diên thản nhiên lấy khăn giấy thấm khô nước trên mặt, giọng nói không chút gợn sóng: "Tôi chưa bao giờ ổn hơn. Tài liệu bổ sung về căn biệt thự ở Quận 2 đã chuẩn bị xong chưa?"

"Dạ xong rồi ạ. Nhưng phía bên kia... họ thuê luật sư Trần. Ông ta nổi tiếng là 'cáo già' chuyên đi đêm với thẩm phán."

Hạ Diên nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ: "Cáo già thì cũng chỉ là thú vật. Tôi không sợ người dùng thủ đoạn, tôi chỉ sợ người không có kẽ hở. Mà gã chồng kia thì... kẽ hở đầy mình."

Cô đẩy cửa bước ra, tà áo luật sư đen tuyền bay nhẹ trong gió hành lang, trông cô giống như một nữ thần công lý vừa bước ra từ thần thoại, nhưng lại mang theo hơi thở lạnh lùng của thực tại.

Trong phòng xử án, không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Hạ Diên ngồi ở phía nguyên đơn. Đối diện cô là một người đàn ông trung niên bụng phệ, gương mặt bóng dầu, đang nhìn cô với ánh mắt khinh khỉnh. Hắn ta tin rằng tiền có thể mua được tất cả, kể cả sự thật.

Nhưng khi Hạ Diên đứng lên, cả căn phòng dường như chùng xuống.

"Thưa Hội đồng xét xử, đây là bản sao kê từ một ngân hàng tại Thụy Sĩ mà bị đơn đã cố tình che giấu trong suốt hai năm qua." – Giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức nặng, từng từ từng chữ như nhát búa đóng vào đinh.

Luật sư phía đối diện bật dậy phản đối: "Tôi phản đối! Đây là tài liệu chưa được kiểm chứng!"

Hạ Diên không thèm nhìn ông ta, cô chậm rãi lấy ra một chiếc USB: "Trong đây là đoạn video trích xuất từ camera an ninh của khách sạn X tại Singapore, ghi lại cảnh bị đơn cùng nhân tình ký kết hợp đồng mua bán căn hộ bằng số tiền mà ông ta khai báo là 'thua lỗ kinh doanh'. Nếu luật sư Trần muốn kiểm chứng, tôi sẵn sàng công chiếu ngay tại đây cho mọi người cùng thưởng thức."

Gã đại gia tái mặt. Những lời lăng mạ bắt đầu thốt ra từ miệng hắn: "Con khốn! Mày đã theo dõi tao?"

Hạ Diên vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp như một cây tùng giữa bão tuyết. Cô nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự miệt thị tột cùng. Đối với cô, loại đàn ông phản bội lời thề khi gian khó để hưởng lạc lúc giàu sang là loại rác rưởi không đáng được thương hại.

"Tôi không theo dõi ông. Tôi chỉ đang làm công việc của một luật sư: Tìm lại sự công bằng cho người phụ nữ đã dành 20 năm cuộc đời để nuôi lớn cái cơ nghiệp mà ông đang dùng để bao gái."

Tiếng búa của thẩm phán vang lên: "Trật tự!"

Nhưng Hạ Diên biết mình đã thắng. Cô cảm nhận được sự run rẩy từ phía đối thủ và sự nhẹ nhõm từ thân chủ của mình. Tuy nhiên, giữa sự ồn ào ấy, cô chợt cảm thấy có một ánh mắt khác biệt.

Ở hàng ghế cuối cùng dành cho người dự khán, một người đàn ông ngồi khoanh tay, nửa mặt chìm trong bóng tối. Anh ta không mặc vest cầu kỳ như các doanh nhân khác, chỉ là một chiếc áo sơ mi đen đơn giản nhưng khí chất lại áp đảo toàn bộ căn phòng. Đôi mắt anh ta như hai hố đen sâu thẳm, bình thản quan sát cô như thể đang xem một vở kịch hay.

Tim Hạ Diên bỗng hẫng một nhịp. Đó không phải là ánh mắt của kẻ tò mò. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang chọn con mồi ưng ý nhất.

Phiên tòa kết thúc với thắng lợi vang dội thuộc về Hạ Diên. Thân chủ của cô khóc nức nở cảm ơn, nhưng cô chỉ khẽ mỉm cười chuyên nghiệp rồi nhanh chóng thu dọn hồ sơ. Cô cần rời khỏi đây. Cơn đau dạ dày bắt đầu hành hạ cô sau những ngày thức trắng đêm chạy đua với chứng cứ.

Khi bước ra khỏi cửa tòa án, cái nắng gắt đổ ập xuống đầu khiến Hạ Diên hơi choáng váng. Cô đưa tay lên che mắt, đang định gọi xe thì một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước mặt.

Cửa kính hạ xuống, gương mặt người đàn ông lúc nãy hiện ra rõ nét hơn. Đường nét sắc sảo như được tạc từ đá tảng, đôi môi mỏng mím nhẹ, và cặp kính gọng vàng che đi một phần sự sắc lạnh trong đôi mắt.

"Luật sư Hạ, tôi đã chờ cô 45 phút." – Giọng nói của anh ta trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.

Hạ Diên nheo mắt: "Tôi không nhớ mình có hẹn với quý ông nào đi xe Rolls-Royce ngày hôm nay."

"Bây giờ thì có rồi đấy." – Anh ta mở cửa xe, một cử chỉ lịch thiệp nhưng đầy tính chiếm hữu. "Tôi là Thẩm Quân Triết. Tôi có một bản hợp đồng muốn bàn với cô. Không phải ở tòa án, mà là ở văn phòng luật sư của riêng cô."

Hạ Diên khựng lại. Thẩm Quân Triết? Cái tên này ở thành phố S chính là biểu tượng của tiền bạc và quyền lực tuyệt đối. Tại sao một người như anh ta lại tìm đến một luật sư chuyên trị ly hôn như cô?

"Xin lỗi Thẩm tổng, tôi không nhận án dân sự vào giờ nghỉ trưa." – Cô từ chối, định bước đi.

"Kể cả vụ kiện tranh chấp căn nhà ở phố cổ của bà nội cô?"

Bước chân của Hạ Diên khựng lại giữa không trung. Cô quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác và cả một chút căm phẫn: "Anh điều tra tôi?"

Thẩm Quân Triết bước xuống xe, chiều cao 1m85 của anh tạo thành một cái bóng lớn bao trùm lấy cô. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng khiến thần kinh cô căng cứng.

"Tôi không điều tra. Tôi chỉ đang tìm hiểu về đối tác tiềm năng nhất của mình. Hạ luật sư, cô đang cần một chỗ dựa pháp lý và tài chính để lấy lại di sản của gia đình. Còn tôi, tôi cần một người vợ đủ thông minh để cùng tôi diễn một vở kịch dài hai năm. Chúng ta... chẳng phải là mảnh ghép hoàn hảo sao?"

Dưới cái nắng cháy da thịt của mùa hạ, Hạ Diên cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Người đàn ông này quá nguy hiểm. Nhưng lời đề nghị của anh ta... chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô lúc này.

Văn phòng luật sư của Hạ Diên nằm trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh ở quận 1, trái ngược hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của chiếc xe đang đỗ xịch trước cửa. Bên trong, không gian nồng mùi giấy mới và hương cà phê đắng. Cô không bật đèn trần, chỉ để chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, hắt lên những kệ sách luật cao ngất ngưỡng.

Hạ Diên tháo chiếc áo khoác luật sư, treo cẩn thận lên giá. Chỉ còn lại chiếc sơ mi lụa trắng ôm sát đường cong mảnh mai, cô trông bớt đi vẻ gai góc nhưng lại thêm phần quyến rũ thầm kín.

"Trà hay cà phê, Thẩm tổng?" - Cô hỏi, lưng vẫn quay về phía anh.

"Nước lọc là được." - Thẩm Quân Triết thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế da đối diện bàn làm việc của cô. Anh đưa mắt nhìn quanh, dừng lại ở tấm ảnh nhỏ đặt góc bàn — hình ảnh một cô bé đang cười rạng rỡ bên cạnh một bà lão hiền hậu.

Hạ Diên đặt ly nước xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Cô ngồi xuống, đan hai tay vào nhau, tư thế chuẩn bị cho một cuộc đàm phán sinh tử.

"Bây giờ, anh có thể bắt đầu. Tại sao lại là tôi? Thành phố này không thiếu những tiểu thư danh giá sẵn lòng gả vào Thẩm gia chỉ bằng một cái gật đầu của anh."

Thẩm Quân Triết không vội trả lời. Anh lấy từ trong túi áo ra một bản tài liệu mỏng, đẩy về phía cô.

"Vì họ quá phiền phức. Họ muốn tình yêu, muốn sự quan tâm, và muốn cả cái ghế phu nhân thực thụ. Tôi không có thời gian cho những thứ xa xỉ đó. Tôi cần một người vợ có thể đứng cạnh mình trong các buổi tiệc xã giao, có thể đối phó với những kẻ soi mói ở Thẩm gia, và quan trọng nhất..."

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô: "... người đó phải đủ bản lĩnh để khi kết thúc hợp đồng, có thể dứt khoát rời đi mà không để lại bất kỳ hệ lụy nào. Cô, Hạ luật sư, là người lý trí nhất mà tôi từng gặp."

Hạ Diên cầm bản hợp đồng lên, lật nhanh qua các trang. Đôi mắt cô dừng lại ở con số phụ cấp hàng tháng và điều khoản về quyền sở hữu căn nhà cổ. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Con số đó đủ để cô kiện đến cùng và mua lại toàn bộ cổ phần của người chú tham lam kia.

"Hai năm. Không đụng chạm thể xác. Không can thiệp đời tư. Sau hai năm, căn nhà ở phố cổ sẽ đứng tên tôi kèm theo một khoản tiền bồi thường thanh xuân?" - Cô tóm tắt, giọng điệu đầy mỉa mai nhưng không giấu được sự dao động.

"Chính xác."

Hạ Diên bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Thẩm tổng, anh tính toán giỏi thật. Anh bỏ tiền ra mua một lá chắn để tập trung thâu tóm quyền lực ở tập đoàn, còn tôi bán đi hai năm tự do để đổi lấy công lý cho bà nội. Một giao dịch sòng phẳng."

"Cô vẫn chưa trả lời tôi: Đồng ý hay không?"

Thẩm Quân Triết hơi chồm người về phía trước. Khoảng cách giữa họ đột ngột thu hẹp. Hạ Diên có thể nhìn rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt mệt mỏi của anh — dấu vết của những đêm dài mất ngủ mà cô chưa hề hay biết. Ở khoảng cách này, mùi hương gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy các giác quan của cô, mạnh mẽ và nam tính đến mức khiến người ta khó thở.

Hạ Diên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô luôn tự hào mình là kẻ kiểm soát được mọi tình huống, nhưng trước người đàn ông này, cô cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm đầy mời gọi.

"Tôi có thêm một điều kiện." - Cô cố gắng giữ giọng mình bình ổn.

"Nói đi."

"Trong thời gian hợp đồng, nếu anh có người phụ nữ khác bên ngoài, hợp đồng lập tức hủy bỏ và anh vẫn phải trả đủ số tiền bồi thường. Tôi không muốn danh dự của mình bị vấy bẩn bởi những scandal tình ái của anh."

Thẩm Quân Triết hơi nhếch môi, một nét cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng: "Cô yên tâm. Tôi mắc chứng sạch sẽ về tâm lý. Một người vợ hợp đồng đã là quá đủ phiền phức rồi."

Anh rút ra một chiếc bút máy sang trọng, đặt lên mặt bàn.

Hạ Diên nhìn chiếc bút, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Cô biết, một khi ký tên vào đây, cuộc đời bình lặng (dù đầy sóng gió kiện tụng) của cô sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Cô sẽ bước vào thế giới của hào môn thế tộc, nơi mà những con dao sắc nhọn nhất luôn được giấu sau những nụ cười lịch thiệp.

Nhưng hình ảnh căn nhà cổ bị dỡ bỏ, hình ảnh bà nội khóc nức nở trước lúc lâm chung vì không giữ được từ đường đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Hạ Diên cầm bút, nét chữ của cô dứt khoát và mạnh mẽ như chính con người cô.

"Xong rồi, Thẩm tiên sinh. Chào mừng anh đến với địa ngục của sự ràng buộc." - Cô đẩy bản hợp đồng về phía anh.

Thẩm Quân Triết cầm lấy bản hợp đồng, ngón tay anh vô tình chạm vào mu bàn tay cô. Một luồng điện xẹt qua khiến Hạ Diên giật mình thu tay lại như bị bỏng. Ánh mắt hai người giao nhau trong không khí, có sự đề phòng, có sự thăm dò, và có cả một tia lửa nhỏ vừa mới nhen nhóm mà cả hai đều cố tình phớt lờ.

"Ngày mai, trợ lý của tôi sẽ đưa cô đi chọn nhẫn và chuẩn bị cho buổi họp báo công bố đính hôn." - Thẩm Quân Triết đứng dậy, lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

"Nhanh vậy sao?"

"Tôi không thích lãng phí thời gian. Ngủ ngon, Thẩm phu nhân."

Câu "Thẩm phu nhân" thốt ra từ miệng anh mang theo một sự chiếm hữu kỳ lạ. Khi bóng lưng cao lớn của anh khuất sau cánh cửa văn phòng, Hạ Diên mới dám thở phào một hơi dài. Cô đổ gục xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt.

Bên ngoài, tiếng mưa đầu mùa bắt đầu rơi lốp đốp trên mái hiên. Hạ Diên nhìn bản hợp đồng trên bàn, thầm tự hỏi: Mình vừa bán linh hồn cho quỷ dữ, hay vừa tìm thấy lối thoát duy nhất?

Cô không biết rằng, ở phía bên kia cửa kính xe Rolls-Royce, Thẩm Quân Triết đang nhìn lên cửa sổ văn phòng của cô, tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm từ cái chạm nhẹ lúc nãy. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cơn đau đầu kinh niên của anh dường như dịu lại một chút, chỉ vì mùi hương hoa nhài thanh khiết thoang thoảng từ người cô gái ấy.

Cuộc chơi này, dường như không chỉ có một người tính toán.