MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 2: CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 2: CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

1,609 từ · ~9 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng. Đúng 8 giờ sáng, một chiếc xe đen bóng loáng đã đợi sẵn dưới sảnh chung cư của Hạ Diên.

Bước ra từ xe là một người đàn ông đeo kính cận, phong thái đĩnh đạc. "Chào Hạ luật sư, tôi là Lâm, trợ lý đặc biệt của Thẩm tổng. Từ nay tôi sẽ phụ trách việc sắp xếp lịch trình và các nhu cầu cá nhân của cô liên quan đến Thẩm gia."

Hạ Diên gật đầu, cô mặc một chiếc váy chữ A màu xanh rêu đơn giản nhưng tinh tế. "Lịch trình hôm nay là gì?"

"Thẩm tổng muốn cô đi chọn nhẫn cưới và trang phục cho buổi tiệc tối nay. Và..." Lâm hơi ngập ngừng, "Thẩm tổng có lời nhắn: Đừng chọn thứ gì quá rẻ tiền, nó không hợp với giá trị của bản hợp đồng."

Hạ Diên nhếch môi. Đúng là phong cách của kẻ nhiều tiền tàn nhẫn.

Tại trung tâm kim hoàn cao cấp nhất thành phố, nơi mà mỗi bước chân của khách hàng đều được thảm đỏ nâng niu, Hạ Diên cảm thấy mình giống như một món hàng đang được định giá. Nhân viên ở đây cúi chào cung kính khi thấy Lâm đi cùng cô.

"Tôi muốn chiếc này."

Hạ Diên chỉ vào một chiếc nhẫn kim cương cắt kiểu Emerald đơn giản, thanh mảnh. Nhân viên bán hàng khựng lại: "Thưa cô, đây là mẫu cơ bản nhất của chúng tôi. Thẩm tổng đã dặn..."

"Tôi là người đeo nó, hay Thẩm tổng đeo?" – Giọng Hạ Diên không cao nhưng đủ khiến người đối diện lạnh sống lưng. "Lấy chiếc này. Tôi không muốn mang một tảng đá nặng nề trên tay khi đang tranh luận trước tòa."

Ngay lúc đó, tiếng cửa kính tự động mở ra. Một giọng nói lảnh lót, mang theo sự mỉa mai vang lên:

"Ô kìa, đây chẳng phải là luật sư Hạ nổi danh sao? Sao lại đi mua nhẫn một mình thế này? Hay là bị gã đại gia nào đó bỏ rơi rồi nên phải tự sắm đồ giả cho đỡ nhục?"

Hạ Diên không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Lâm San — tiểu thư tập đoàn đá quý, đồng thời là đối thủ không đội trời chung với cô từ thời đại học. Lâm San luôn đố kỵ với nhan sắc và sự thông minh của Hạ Diên, đặc biệt là sau khi Hạ Diên từng khiến anh trai của cô ta thua trắng tay trong một vụ kiện kinh tế.

Lâm San bước đến, nhìn chiếc nhẫn trên tay Hạ Diên rồi cười khẩy: "Thứ rẻ tiền này mà cũng xứng với danh tiếng của cô sao? Đúng là loại luật sư chỉ biết đi đòi tiền từ mấy bà vợ sầu muộn."

Hạ Diên chậm rãi xoay người, đôi mắt cô bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Lâm tiểu thư, nếu cô có thời gian đi soi mói món đồ của người khác, tôi khuyên cô nên bảo anh trai mình lo liệu vụ trốn thuế đang bị điều tra đi thì hơn. Đừng để đến lúc phải dùng đến nhẫn kim cương để thế chấp nợ."

"Mày...!" Lâm San định giơ tay lên, nhưng một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau đã giữ chặt lấy cổ tay cô ta.

"Lâm tiểu thư, cô đang định làm gì phu nhân của tôi?"

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng tuyệt đối. Thẩm Quân Triết xuất hiện, không biết từ lúc nào. Anh vẫn mặc bộ vest màu xám tro, gương mặt lạnh lùng không góc chết. Anh không nhìn Lâm San, ánh mắt chỉ dừng lại trên gương mặt của Hạ Diên.

Lâm San tái mặt, lắp bắp: "Thẩm... Thẩm tổng... Anh nói sao? Phu nhân?"

Thẩm Quân Triết buông tay ra như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Anh thản nhiên đi đến bên cạnh Hạ Diên, một tay vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lòng mình. Sự đụng chạm đột ngột khiến Hạ Diên cứng đờ người, hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải váy mỏng manh, sực nức mùi đàn hương quen thuộc.

"Chiếc nhẫn này không được." – Anh cầm bàn tay Hạ Diên lên, nhìn chiếc nhẫn cô vừa chọn rồi tháo nó ra, ném trả cho nhân viên. "Lấy cho tôi bộ 'Trái tim của Biển cả' trong kho."

"Nhưng Thẩm tổng, bộ đó là hàng đấu giá, giá trị lên đến..."

"Tôi hỏi là có lấy hay không?" – Ánh mắt anh sắc lẹm.

Khi chiếc nhẫn kim cương xanh quý giá nhất được lồng vào ngón áp út của Hạ Diên, Thẩm Quân Triết cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô. Một cái hôn hờ hững, kịch tính nhưng lại khiến tim Hạ Diên đập loạn nhịp.

"Đi thôi, chúng ta còn một bữa tiệc tối tại Thẩm gia. Mọi người đều đang mong chờ được gặp con dâu mới."

Biệt thự Thẩm gia nằm trên đỉnh đồi, nguy nga như một tòa lâu đài thời trung cổ nhưng bên trong lại đầy rẫy những cạm bẫy tâm lý.

Vừa bước vào sảnh chính, Hạ Diên đã cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Có tò mò, có khinh miệt, và có cả sự thù ghét lộ liễu.

Trên chiếc ghế bành bọc da hổ ở giữa phòng, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao sang trọng đang nhâm nhi trà. Đó là bà Trịnh — mẹ kế của Thẩm Quân Triết, người luôn khao khát đưa con trai riêng của mình lên nắm quyền tập đoàn.

"Quân Triết, con về rồi sao? Và đây là..." Bà Trịnh nheo mắt, nhìn Hạ Diên từ đầu đến chân bằng ánh mắt đánh giá món hàng. "Một luật sư? Ta tưởng con sẽ cưới một tiểu thư môn đăng hộ đối, chứ không phải một người quanh năm chỉ biết tiếp xúc với những vụ ly hôn bẩn thỉu."

Không khí trong phòng đông cứng lại. Hạ Diên cảm nhận được cánh tay của Thẩm Quân Triết quanh eo mình hơi siết chặt. Cô biết, đây là lúc cô phải thực hiện nghĩa vụ trong bản hợp đồng.

Hạ Diên mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo không tì vết. Cô nhẹ nhàng gỡ tay Quân Triết ra, bước lên phía trước một bước, cúi chào đúng mực:

"Chào phu nhân. Có lẽ bà đã hiểu lầm. Nghề nghiệp của con là bảo vệ sự công bằng. Và con nghĩ, trong một gia đình lớn như Thẩm gia, sự công bằng và minh bạch về pháp lý là thứ vô cùng quan trọng, đúng không ạ? Đặc biệt là khi liên quan đến việc phân chia... tài sản thừa kế."

Nụ cười trên môi bà Trịnh vụt tắt. Lời nói của Hạ Diên vừa lễ phép, vừa mang theo sự đe dọa ngầm về vị thế của một luật sư am tường luật pháp.

Thẩm Quân Triết đứng phía sau, nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng kiên cường của Hạ Diên, một tia sáng lạ lùng thoáng qua trong mắt anh. Cô gái này... còn thú vị hơn anh tưởng.

"Được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi." Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên từ phía cầu thang. Ông nội của Thẩm Quân Triết – người nắm quyền thực sự của Thẩm gia đã xuất hiện.

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Hạ Diên giữ phong thái điềm tĩnh, nhưng cơn đau dạ dày lại bắt đầu âm ỉ. Cô chưa ăn gì từ sáng, và sự căng thẳng này khiến mọi thứ tệ hơn.

Sau bữa ăn, Thẩm Quân Triết dẫn cô lên phòng của anh. Vừa đóng cửa phòng lại, Hạ Diên lập tức buông thõng vai, cô vịn tay vào cạnh bàn, gương mặt tái nhợt.

"Cô sao thế?" – Quân Triết nhíu mày, bước đến gần.

"Không... không sao. Chỉ là đau dạ dày thôi." – Hạ Diên thều thào, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Thẩm Quân Triết đứng nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên anh bế bổng cô lên. Hạ Diên hốt hoảng: "Anh làm gì thế? Bỏ tôi xuống! Điều khoản thứ hai..."

"Im lặng." – Giọng anh lạnh lùng nhưng bàn tay lại đặt cô xuống giường một cách nhẹ nhàng. "Tôi không có hứng thú với một bệnh nhân. Nằm yên đó."

Anh đi đến tủ thuốc, lấy ra một chai dầu và một cốc nước ấm. Trước sự ngỡ ngàng của Hạ Diên, người đàn ông quyền lực ấy ngồi xuống cạnh giường, đổ dầu ra tay rồi áp lòng bàn tay ấm nóng lên vùng bụng đang co thắt của cô.

"Anh..."

"Đây không phải là đụng chạm thân thể theo nghĩa đó. Đây là bảo trì công cụ làm việc." – Anh thản nhiên nói, nhưng đôi mắt lại không nhìn cô mà tập trung xoa bóp một cách vụng về nhưng kiên nhẫn.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập của cả hai. Hạ Diên nhìn nghiêng gương mặt của Thẩm Quân Triết dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Lần đầu tiên, cô thấy anh không giống một "tổng tài" tàn nhẫn, mà giống như một người đàn ông cũng đầy rẫy những mỏi mệt đang cố gồng gánh thế giới của riêng mình.

Dưới hơi ấm từ bàn tay anh, cơn đau dần dịu đi, và một cảm giác kỳ lạ, ấm áp hơn cả hơi ấm ấy, bắt đầu len lỏi vào trái tim vốn đã đóng băng từ lâu của nàng luật sư lạnh lùng.