Căn phòng ngủ của Thẩm Quân Triết rộng lớn nhưng mang lại cảm giác lạnh lẽo như một hang đá sang trọng. Tông màu chủ đạo là xám và xanh đen, không có lấy một tấm ảnh cá nhân, không có vật trang trí thừa thãi. Nó giống như một văn phòng làm việc được đặt thêm chiếc giường, hơn là nơi để một con người nghỉ ngơi.
Sau khi cơn đau dạ dày của Hạ Diên dịu đi, cô vội vàng ngồi dậy, kéo chăn che kín người như để dựng lên một bức tường ngăn cách.
"Cảm ơn... Thẩm tổng. Tôi tự lo được rồi." - Giọng cô hơi run, không phải vì sợ, mà vì sự gần gũi vừa rồi quá mức chân thực.
Thẩm Quân Triết thu tay lại, vẻ mặt nhanh chóng lấy lại vẻ lãnh đạm vốn có. Anh đứng dậy, bước đến phía tủ quần áo lấy ra một bộ đồ ngủ lụa đen.
"Phòng của cô ở phía bên kia hành lang. Nhưng tối nay, ông nội vẫn còn ở lại đây. Để tránh bị nghi ngờ, cô phải ở lại phòng này cho đến sáng mai."
Hạ Diên cau mày: "Trong hợp đồng không nói đến việc ngủ chung giường."
"Tôi sẽ ngủ ở ghế sofa." - Anh chỉ tay về phía chiếc ghế dài bằng da ở góc phòng, rồi lạnh lùng bước vào phòng tắm.
Khi tiếng nước chảy róc rách vang lên, Hạ Diên mới dám thở phào. Cô nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn xuống ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương xanh trị giá cả gia tài. Sự xa hoa này khiến cô cảm thấy ngột ngạt hơn là hạnh phúc. Cô mở túi xách, lấy ra xấp hồ sơ vụ kiện của mình. Với cô, chỉ có công việc mới là nơi trú ẩn an toàn nhất.
Hai giờ sáng.
Hạ Diên vẫn chưa ngủ. Cô ngồi tựa lưng vào thành giường, chiếc đèn ngủ vặn ở mức thấp nhất để không làm phiền người ở sofa. Cô đang đắm chìm vào những điều khoản luật cũ để tìm kẽ hở giúp mình lấy lại căn nhà cổ.
Tiếng lật giấy sột soạt và tiếng bút chì gạch chân lên mặt giấy đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Đột nhiên, từ phía sofa phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ứ.
Hạ Diên giật mình nhìn sang. Dưới ánh sáng mờ ảo, cô thấy Thẩm Quân Triết đang vật lộn trong giấc ngủ. Chân mày anh nhíu chặt, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm như đang cố chống chọi với một con quái vật vô hình nào đó.
"Thẩm Quân Triết?" - Cô khẽ gọi, nhưng anh không tỉnh.
Cô bước xuống giường, đi lại gần. Lúc này cô mới nhận ra, người đàn ông quyền lực luôn hô mưa gọi gió này lại đang trông vô cùng yếu ớt. Anh đang gặp ác mộng — một cơn ác mộng dường như đã bám đuổi anh suốt nhiều năm dài.
"Đừng... đừng đi..." - Tiếng anh thầm thì, nghe như một đứa trẻ lạc lối giữa đêm đen.
Hạ Diên ngập ngừng, rồi vô thức đặt tay lên vai anh định lay tỉnh. Nhưng ngay khi chạm vào, cô chợt khựng lại. Cô nhớ mình từng đọc ở đâu đó rằng người mất ngủ kinh niên thường rất nhạy cảm với âm thanh.
Cô quay lại giường, cầm theo xấp hồ sơ và ngồi xuống thảm ngay cạnh chiếc sofa. Cô không gọi anh dậy nữa, mà bắt đầu... đọc.
Hạ Diên không đọc to, cô chỉ lẩm nhẩm những điều luật khô khan bằng chất giọng trong trẻo, trầm thấp và đều đặn của mình. Tiếng lật giấy xoạch, xoạch vang lên nhịp nhàng như một nhịp đập của sự sống.
Lạ kỳ thay, tiếng rên rỉ của Quân Triết nhỏ dần. Hơi thở dồn dập của anh bắt đầu ổn định lại. Gương mặt đang căng cứng của anh dần giãn ra dưới tác động của thanh âm đều đặn từ người phụ nữ bên cạnh.
Anh không tỉnh dậy, nhưng anh đã thoát khỏi cơn ác mộng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Thẩm Quân Triết chìm vào một giấc ngủ sâu, không mộng mị, nhờ vào tiếng lật giấy của một "người vợ hợp đồng".
Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu thẳng vào gương mặt của Thẩm Quân Triết. Anh mở mắt, cảm giác đầu tiên là sự tỉnh táo chưa từng có. Không còn cảm giác nặng nề ở thái dương, không còn sự mệt mỏi rã rời của những đêm trắng.
Anh quay sang bên cạnh. Hạ Diên đã ngủ thiếp đi ngay dưới sàn nhà, đầu tựa vào cạnh sofa, xấp hồ sơ vẫn còn mở trên đùi.
Quân Triết ngồi dậy, nhìn xuống người phụ nữ đang ngủ say. Một vài lọn tóc xõa xuống gương mặt thanh tú, che đi vẻ sắc sảo thường ngày, chỉ còn lại sự dịu dàng khiến lòng người run động. Anh nhận ra hôm qua cô đã làm gì. Cô đã dùng cách của riêng cô để xoa dịu con quái vật mất ngủ trong anh.
Anh cúi người, định nhấc cô lên giường, nhưng đúng lúc đó Hạ Diên mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách chỉ vài centimet. Không gian như ngưng đọng. Hạ Diên giật mình lùi lại, va đầu vào cạnh bàn gỗ.
"Á!"
"Cẩn thận chút đi, luật sư giỏi mà lại hậu đậu vậy sao?" - Quân Triết vươn tay đỡ lấy gáy cô, giọng nói buổi sáng trầm khàn đầy quyến rũ.
Hạ Diên đỏ mặt, vội vàng đẩy tay anh ra: "Tôi... tôi chỉ là tối qua mệt quá nên ngủ quên thôi. Đừng hiểu lầm."
"Tôi hiểu lầm cái gì?" - Anh nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra. "Hiểu lầm là vợ tôi thức cả đêm để đọc luật cho tôi ngủ sao?"
Hạ Diên nghẹn lời. Cô thu dọn hồ sơ, đứng bật dậy: "Anh dậy rồi thì tốt. Chúng ta xuống ăn sáng đi, đừng để ông nội nghi ngờ."
Quân Triết nhìn theo dáng vẻ "chạy trốn" của cô, ánh mắt anh chợt trở nên sâu thẳm. Anh đưa tay lên, khẽ lật một trang giấy trong xấp hồ sơ mà cô bỏ quên. Tiếng sột soạt vang lên, giống hệt âm thanh đã đưa anh vào giấc ngủ tối qua.
"Hạ Diên..." - Anh lẩm bẩm cái tên ấy trong miệng, cảm giác như một loại dược liệu kỳ lạ vừa mới ngấm vào máu.
Dưới lầu, bữa sáng đã sẵn sàng. Nhưng không khí lại không hề yên ả. Bà Trịnh mẹ kế đang cầm một tờ báo lá cải, ném mạnh xuống bàn ngay khi thấy họ bước xuống.
"Hai đứa xem đi! Đây là cách luật sư Hạ giữ gìn danh dự cho Thẩm gia sao?"
Tiêu đề tờ báo đập vào mắt: "Nàng dâu mới của Thẩm gia: Thiên thần công lý hay kẻ đào mỏ thực dụng? Sự thật về vụ kiện căn nhà cổ."
Hạ Diên nhìn tấm hình trên báo — đó là cảnh cô gặp gỡ Quân Triết trước cổng tòa án hôm qua, nhưng được chụp từ góc độ khiến nó trông giống như một cuộc ngã giá đen tối.
Quân Triết liếc nhìn tờ báo, gương mặt lập tức phủ một lớp băng mỏng. Anh không nhìn bà Trịnh, mà quay sang nắm chặt lấy tay Hạ Diên, nâng lên để lộ chiếc nhẫn kim cương xanh lấp lánh.
"Phu nhân tôi có quyền đào mỏ, vì cả cái mỏ kim cương này đều là của tôi." - Anh lạnh lùng nói, rồi quay sang Hạ Diên, giọng nói bỗng chốc trở nên dịu dàng đến đáng sợ: "Em yêu, vụ kiện này để anh xử lý. Kẻ nào viết bài báo này, ngày mai sẽ không còn chỗ đứng ở thành phố S nữa."
Hạ Diên sững sờ. Cô biết đây là diễn kịch, nhưng sự bảo vệ này... lại khiến một góc nhỏ trong tim cô khẽ run rẩy. Hợp đồng này, dường như đang bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.